468x1000 Ads

Truyện

OAN GIA TƯƠNG PHÙNG: Chương 4


CHƯƠNG 4


Anh ta là một ngôi sao – sao Chổi, anh ta là một vị thần – thần Xui, chỉ cần là nơi anh ta đi qua, cho dù là super star cũng sẽ biến thành Lady Gaga.” 
[Trích lời Giả Thược]



Trong tiệm chụp hình Hướng Dương Vàng vốn nổi tiếng về thái độ phục vụ khách hàng, thỉnh thoảng lại có những tiếng kêu rên thảm thiết. 
“Ối, đau quá, đừng kéo tóc tớ…” 
“Úi chao, đừng kéo da mặt tớ…” 
“Này, cậu bôi cái gì lên lông mày tớ vậy…” 
Chân Lãng vẫn cúi đầu đọc sách, hoàn toàn không bị quấy nhiễu bởi thứ âm thanh đáng sợ ấy. Lúc này, người trong phòng đang nắm chặt chiếc bàn, vẻ mặt như thể đang hy sinh vì nghĩa lớn, lại như đang thoi thóp, chỉ còn chút hơi tàn: “Cậu đừng chải lông mi của tớ thành lông mi chân ruồi, cậu đừng làm mặt tớ thành mặt người chết, cậu đừng biến tớ thành yêu quái mắt đen…” 
Sau những tiếng kêu gào rầm rĩ, nét mặt vốn đoan trang, thanh lịch của Phương Thanh Quỳ rốt cuộc đã trở nên dữ dằn. Cô càng nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt nhìn Giả Thược: “Kỹ thuật của tớ kém như vậy hay sao hả? Cậu còn kêu lên tiếng nữa tớ sẽ biến cậu thành geisha Nhật Bản đấy!” 
Giả Thược không dám kêu gào nữa, chỉ không ngừng rên rỉ thể hiện sự bất mãn, để mặc cho bông phấn thoa qua thoa lại trên mặt,toàn thân đều không thoải mái, nhưng lại không dám động đậy chút nào. 
Cô là một thùng thuốc súng, Phương Thanh Quỳ thì nổi tiếng là người hiền lành, nhưng tất cả nhân viên trong Hướng Dương Vàng đều biết, nhiếp ảnh gia Giả Thược của bọn họ trời không sợ đất không sợ, chỉ sợ mỗi bà chủ của cửa tiệm này. Nguyên nhân sâu xa thì cho đến nay vẫn chưa có ai làm rõ được. 
Phương Thanh Quỳ vừa trang điểm cho Giả Thược vừa ngâm nga một bài hát có giai điệu nhẹ nhàng, còn cô nàng kia thì đang trưng vẻ mặt như thể anh dũng chịu đựng sự tra tấn của quân thù hung ác, thực ra là không dám nhìn mình trong gương. 
Khuôn mặt Giả Thược bị những hạt phấn làm cho ngứa ngáy, lớp mascara bôi trên lông mi khiến cô cảm thấy mí mắt hết sức nặng nề. Cô rón rén bước về phía trước một bước, dừng lại hồi lâu rồi mới lại nhẹ nhàng thò bàn chân, còn cái đầu thì cứ ngẩng cao không dám ngọ nguậy. 
“Cậu làm cái gì đấy?” Phương Thanh Quỳ đang lục lọi đống quần áo chợt ngoảnh đầu lại, nhìn thấy bộ dạng như kẻ trộm đồ của Giả Thược, cô liền trợn trừng mắt, bực bội quát lên. 
Mặt vẫn hếch cao, Giả Thược trả lời rất khẽ:“Tôi sợ phấn bị rơi.” 
Một chiếc váy được ném thẳng vào mặt cô: “Cậu nghĩ đó là bột mì à? Mau lên, thay chiếc váy này vào cho tớ!” 
Cầm chiếc váy mỏng dính đó trong tay, Giả Thược hậm hực đi vào phòng thay đồ. Trên mặt Phương Thanh Quỳ thoáng nở một nụ cười quái dị, cầm lấy chiếc máy ảnh mà Giả Thược vừa tiện tay vứt một bên lên. 
Quả nhiên, chẳng bao lâu sau trong phòng thay đồ đã vang lên một tiếng kêu tức tối. Rồi cửa phòng thay đô được mở ra, Giả Thược hai tay ôm ngực, hỏi: “Cái này phải mặc thế nào đây?” 
Phương Thanh Quỳ thản nhiên trả lời: “Cởi hết ra rồi mặc nó vào?” 
“Vậy à?!” Giả Thược ngây ngô nói. 
Phương Thanh Quỳ thấy vậy liền xắn tay áo: “Để tớ giúp cậu!” 
Không nghi ngờ gì cô bạn tốt, Giả Thược giống hệt như một con rối để mặc cho Phương Thanh Quỳ điều khiển, hoàn toàn không phát hiện chiếc máy ảnh được đặt trên bàn đang hoạt động không ngừng. 
“Thế này liệu có ổn không?” Giả Thược đưa tay sờ cặp đùi mát rượi, nhìn về phía sau thấy vạt dưới của chiếc váy chỉ vừa đủ che kín cặp mông, đưa tay lên sờ thử thấy bờ vai mình hoàn toàn trống trải, phía sau lưng lại càng chẳng có gì. “Phía sau hở nhiều như vậy, nhỡ cái váy trượt xuống thì phải làm thế nào?” 
“Cậu không đánh nhau thì nó sẽ không trượt xuống đâu.” Phương Thanh Quỳ vừa bực bội trả lời vừa chỉnh lại mái tóc giả bồng bềnh của Giả Thược một chút, rồi xách một đôi giày cao gót đế mảnh tới: “Đi vào!” 
“Phải đi cái này á?” Đôi hàng mi dài hấp háy khiến cặp mắt to trong của Giả Thược trông càng long lanh hơn. Cô đưa tay đón lấy đôi giày cao gót, ấm ức nói: “Tớ chưa đi bao giờ?” 
“Đi một lúc là sẽ quen ngay thôi.” Thái độ kiên quyết của Phương Thanh Quỳ khiến Giả Thược không dám nói nhiều, đành hậm hực xỏ giày rồi bước đi xiêu vẹo. 
Cặp đùi thon thả, mịn màng như ngọc trai, đôi giày cao gót đế mảnh làm tôn lên những đường cong của cặp chân hoàn mỹ, chiếc váy bó sát người chỉ vừa đủ che đi bộ phận quan trọng, lại bao chặt lấy cặp mông cao vút, làm nổi bật vòng eo nhỏ xinh không đủ một vòng ôm, quả thực là vô cùng quyến rũ. Nhìn lên trên, những lọn tóc dài bồng bềnh buông trước ngực, che đi một vùng đồi núi phập phồng, phía trên nữa là cặp mắt mơ màng như thấp thoáng nét bất an cùng đôi bờ môi hồng hé mở, cho thấy sự căng thẳng của Giả Thược lúc này. 
“Bingo!” Phương Thanh Quỳ hoan hô một tiếng. “Tớ đã nói là cậu rất xinh mà, cuối cùng tớ được nhìn thấy bộ dạng của cậu sau khi trang điểm, tuyệt quá đi…” 
Cô nàng xinh đẹp ngẩng đầu, ưỡn ngực bước ra khỏi phòng, chậm rãi đi trên tấm thảm trải sàn dày và mềm mại, đôi chân run rẩy thoắt ẩn thoắt hiện sau hàng lan can, bàn tay nhẹ nhàng lướt dọc theo thanh vịn màu trắng, vừa tao nhã vừa đoan trang, khiến người ta nhìn mà mê mẩn. Nhưng anh chàng nào đó vẫn cúi đầu, lẳng lặng đọc sách, dường như chẳng nhìn thấy gì. 
Cô nàng xinh đẹp hít sâu một hơi, rồi bước từng bước xuống cầu thang một cách hiên ngang, lẫm liệt, đi về phía anh chàng đẹp trai đang ngồi dưới ánh đèn vàng nhạt kia. Sau đó… 
“Ối chao…”


Một tiếng kêu đau đớn vang lên, cô nàng xinh đẹp loạng choạng lao đi mấy bước, rồi ngã cắm đầu xuống cầu thang. May mà cô nàng còn có mấy phần bản lĩnh, chống ngay hai tay xuống đất, dễ dàng lộn một vòng trên không trung, tránh khỏi cảnh tiếp đất bằng mặt, rồi nhẹ nhàng hạ cánh. 
Nhưng thật không may, dường như cô đã quên mất dưới chân mình không còn là đôi giày thể thao thường ngày nữa, mà là một đôi giày cao gót. Thế rồi bi kịch đã xảy ra, vừa tiếp đất, cô lại lao về phía trước thêm hai bước, hai tay vội vã đưa ra, nhưng rốt cuộc vẫn ngã bổ nhào xuống ngay bên dưới… chiếc quần tây của Chân Lãng. 
Mọi việc xảy ra quá nhanh, đến mức Phương Thanh Quỳ còn chưa kịp kêu lên thành tiếng, cánh tay của Chân Lãng còn chưa kịp đưa ra, cô nàng xinh đẹp đã ngã một cách anh dũng rồi. 
Mà cũng vì mọi việc xảy ra quá nhanh nên không có ai phát hiện, bắt đầu từ khoảnh khắc Giả Thược xuất hiện ở cầu thang, cuốn sách trong tay anh chàng nào đó chưa được lật trang nào, người thì cứng đờ chứ tuyệt đối không ung dung như vẻ bề ngoài. 
Ngay sát bên tay mình là chiếc quần của Chân Lãng, Giả Thược loáng thoáng cảm nhận được chất vải mềm mại cọ lên mu bàn tay. Cô đưa tay ôm ngực, đau đớn nằm bò trên mặt đất, chỉ có cái đầu là vẫn ngẩng cao: “Chết tiệt, lớn thế này rồi, đây là lần đầu tiên ngã đau như vậy!” 
Chân Lãng lim dim mắt, giấu đi tất cả những nỗi hoảng hốt và sợ hãi, khi mở mắt ra thì đã thấy được vẻ ung dung, cái miệng cứ rộng ra, rộng ra mãi… 
Anh cúi đầu nhìn chiếc giày cao gót được đính những viên pha lê nhân tạo sáng lấp lánh, đưa tay nhấc nó lên. Phần đế giày gần như đã đứt rời, chỉ còn dính hờ vào thân giày mà thôi. Sau khi anh lắc nhẹ mấy cái, cuối cùng nó cũng đứt ra hẳn. 
“Mười phân!” Anh bật thốt, đưa chiếc giày hỏng đến trước mặt Giả Thược. “Cô đã cao 1m73 rồi, đi đôi giày mười phân này vào là thành 1m83, ăn mặc như vậy mà đi xem mặt, lỡ đối phương không cao bằng cô thì phải làm thế nào?” 
Giả Thược cắn chặt môi, trừng mắt nhìn Chân Lãng vẻ hằn học. 
Trên sàn có trải thảm, động tác của cô lại nhanh nhẹn nên không hề bị đau. Nhưng vấn đề là cú ngã này đã làm tổn thương đến lòng tự tôn của cô, bởi cô vừa ngã trước mặt Chân Lãng. 
“Ái khanh không cần phải đa lễ như vậy, mau mau bình thân!” Chân Lãng vừa cất tiếng trêu đùa vừa đưa tay định đỡ. Giả Thược hậm hực gạt tay anh ra, ngọ nguậy cái mông bò dậy, không kịp chú ý tới ánh mắt đầy vẻ tán thưởng phía sau. 
“Cẩn thận phía sau lưng cô đấy nhé!” Một câu nói hở hững vang lên, khiến Giả Thược đang định nghênh ngang đứng dậy không khỏi ngẩn người, sau đó hai tay kẹp chặt nách, ngây người không dám động đậy. 
Giả Thược không nhìn nổi nữa, cũng chẳng để ý đến việc có “lộ hàng” hay không, có mất mặt hay không lập tức nhảy bật dậy, hai tay chống nạnh, chỉ thẳng vào mũi Chân Lãng: “Cái đồ sao Chổi này, anh câm miệng lại cho tôi!” 
Nụ cười thấp thoáng hiện nơi khóe miệng, Chân Lãng khẽ gật đầu, quả nhiên không nói gì nữa. 
Giả Thược túm lấy bộ tóc giả bị lệch, chỉnh lại một chút, đón lấy đôi giày đế cao mà Phương Thanh Quỳ đưa tới, nhanh chóng xỏ vào, sau đó đi thẳng ra cửa. 
Mới bước đươc vài bước, một thứ gì đó mềm mại,mượt mà chợt xuất hiện trên vai. Giả Thược cúi đầu xuống nhìn, phát hiện có một chiếc khăn choàng làm bằng tơ thật vừa được khoác qua vai mình, che đi quá nửa cái lưng và bờ vai trần, rốt cuộc cũng khiến cô bớt căng thẳng hơn một chút. 
Thầm thở phào một hơi, Giả Thược nghiêng đầu nhìn về phía Chân Lãng ở ngay bên cạnh, muốn nói gì đó, nhưng vừa mới mở miệng lại nuốt lời định nói, nhanh chóng rời đi. Dính dáng đến hắn ta chắc chắn sẽ xui xẻo, đây là tôn chỉ nhất quán của cô từ trước đến giờ. 
Bóng dáng như gần như xa phía sau lưng đó mang tới cho cô một áp lực nặng nề. Cô giữ chặt chiếc khăn choàng, tư thế hiên ngang, bất khuất, không ngại hy sinh bước vào quán cà phê trước mặt. 
Đang là thời gian bữa tối, trong quán cà phê có rất nhiều mùi hương hòa trộn, khiến cái bụng của Giả Thược kêu lên không ngớt. Cô đưa tay giữ bụng, nở một nụ cười giả lả, nhìn về phía chiếc bàn đã hẹn trước với đối phương. 
Một anh chàng đã ngồi bên cạnh bàn, ngón tay gõ xuống mặt bàn liên tục, sắc mặt có vẻ khó chịu, thỉnh thoảng lại xem đồng hồ. 
Đúng lúc anh ta đứng dậy, chuẩn bị bỏ đi, Giả Thược liền bước tới: “Xin hỏi anh là…” 
Là cái gì ấy nhỉ? Anh ta họ gì thế hả trời? Chết tiệt, không ngờ cô lại quên mất điều này. 
“Là tôi, là tôi!” Nhìn thấy vẻ đẹp của Giả Thược, trong mắt người đó thoáng qua nét ngạc nhiên và vui mừng tột độ, vội vàng gật đầu nói: “Chắc cô là cô Giả rồi.” 
Giả Thược gật đầu khách sáo, nhanh chóng quan sát đối phương từ đầu đến chân một lượt. 
Chiều cao, bình thường, không cao to bằng Chân Lãng. 
Tướng mạo, bình thường, không đẹp trai bằng Chân Lãng. 
Khí chất, bình thường, không thanh cao bằng Chân Lãng. 
Cả con người đều bình thường đến mức không thể bình thường hơn, vứt vào đám đông là khó có thể nhận ra, căn bản không thể so với Chân Lãng. 
Chết tiệt, cô so sánh người ta với gã sao Chổi kia làm gì chứ? 
Thôi, ai bảo bao nhiêu năm nay trong số những người con trai mà cô từng gặp chỉ có mình hắn là để lại ấn tượng cho cô chứ? Kể ra so sánh cũng là lẽ bình thường. Vả lại, dù có chệnh lệch thế nào, chỉ cần không làm cô xui xẻo như cái gã sao Chổi kia, vậy là được rồi! 
Cố kiềm chế bản thân, cười e thẹn, đi tới rồi ngồi xuống. Nhưng cô đột nhiên nhìn thấy một bóng đen cao lớn đang đi tới rồi ngồi xuống chiếc bàn ngay phía trên cô, cách một hàng. 
Nụ cười trên mặt cô thiếu chút nữa đã biến thành tiếng hét giận giữ. Hắn ta thích đợi thì đợi, nhưng ở gần thế này làm gì chứ? 
Giả Thược khẽ nháy mắt với đối phương, cố gắng vừa không để mất hình tượng lại vừa có thể cảnh báo cái gã đáng ghét đó tránh xa mình một chút. Tiếc rằng Chân Lãng đang cúi đầu xem cuốn thực đơn, chẳng cảm nhận được cơn giận dữ của cô lúc này. 
“Cô Giả, chắc cô vẫn chưa ăn tối, cố cần gọi chút gì không?” Anh chàng ngồi phía đối diện tỏ ra hết sức niềm nở, liên tục đẩy cuốn thực đơn tới trước mặt cô. 
Giả Thược nhìn cuốn thực đơn, trong đầu hiện ra vô số loại thức ăn ngon lành, chúng không ngừng lượn lờ trước mặt cô. Mỳ Ý, cơm hấp hải sản, bò bít tết tái, lại thêm một lồng bánh chẻo nhân tôm, chỉ vậy thôi đã là quá tuyệt vời rồi. 
“Nhớ đấy! Cậu đi xem mặt chứ không phải đi ăn,không được để người ta biết hình tượng phàm ăn của cậu đáng sợ đến mức nào, cậu chỉ được uống nước, nhớ đấy, chỉ được uống nước thôi!” 
Dáng vẻ cau mày chống nạnh dữ dằn của Phương Thanh Quỳ thoáng qua trong đầu, cặp mắt đang phấn chấn của Giả Thược dần cụp xuống, niềm vui sướng cũng chẳng còn sót lại chút nào. 
“Tôi…uống nước.” Hai tiếng cuối cùng, cô nói mà đau muốn chết. 
“Vậy sao được chứ?!” Anh chàng đó vừa nói vừa cầm cuốn thực đơn. “Cô không cần khách sáo, bữa này để tôi mời.” 
Ánh mắt anh chàng xem lướt qua cuốn thực đơn, hết trang này tới trang khác, cho tới tận trang cuối cùng, sau đó lại lật từng trang một. 
Ánh mắt Giả Thược lúc này lại một lần nữa chu du đi nơi khác, tên chiếc bàn của cái gã đáng ghét kia, từng làn hơi nóng nghi ngút bốc lên, tỏa ra hương thơm nức mũi, chính là những thứ vừa thoáng qua trong đầu cô. 
Mỳ Ý, cơm hấp hải sản, bò bít tết. 
Mà nhìn miếng bò bít tết kia, đảm bảo là tái đúng tiêu chuẩn. 
Lại còn có hai lồng bánh chẻo nhân tôm nữa.
Trời ạ, một mình hắn mà gọi nhiều thế, có thể ăn hết được sao? 
Hắn ta cố ý, rõ ràng là hắn ta cố ý làm như vậy! 
Sát khí bốc lên ngùn ngụt từ sau lưng cô, rồi lao thẳng về phía kẻ đó. 
Nhưng người nào đó vẫn điềm nhiên cầm con dao nhỏ lên, lướt nhẹ trên miếng bò bít tết, cắt một miếng nhỏ, chậm rãi đưa lên miệng. 
Giả Thược nuốt nước miếng cái ực, tỏ vẻ chia buồn với miếng bò bít tết đáng thương, đang nhỏ đi từng chút một kia. 
Bên tai cô cuối cùng cũng vang lên giọng nói đầy vẻ “hào phóng” của anh chàng ngồi đối diện: “Cho tôi một đĩa chuối khô, hai cốc nước đá! Tạm thời như vậy thôi.” 
Cái gã đang chậm rãi ăn bò bít tết kia khẽ ho một tiếng, đặt dao dĩa xuống bàn, cầm cốc nước lên nhấp một ngụm. 
Sao hắn ta không bị nghẹn chết luôn đi nhỉ? 
Giả Thược lườm hắn ta một cái, rồi nhanh chóng thu ánh mắt như chẳng có chuyện gì xảy a, nở nụ cười đoan trang giả dối, nhìn anh chàng trước mặt.
Trong chiếc đĩa nhỏ nhắn, xinh xắn nằm chỏng trơ mấy lát chuối khô. Anh chàng nọ nhanh tay nhanh mắt chụp về phía chiếc đĩa, đợi khi bàn tay anh ta rụt trở về, trong đĩa chỉ còn lại hai, ba lát chuối khô đang nằm ngắc ngoải. 
“Cô Giả, không cần phải khách sáo với tôi đâu, bữa nay tôi mời, cô muốn ăn gì, cứ gọi thoải mái!” Vừa nói anh ta vừa đẩy cuốn thực đơn tới trước mặt Giả Thược. 
Khi đang trong cơn đói mà phải đối mặt với những món ăn ngon lành, đầu hàng là lựa chọn thường thấy nhất, đặc biệt là với những người như Giả Thược. Cô không kiềm chế được, cứ đưa ánh mắt về phía chiếc bàn ở góc trên, nhìn chằm chằm vào món bò bít tết trước mặt Chân Lãng. 
Ngón tay cô lướt đi trên cuốn thực đơn, dừng lại tại vị trí món bò bít tết. 
“Đắt quá đi!” Ngón tay anh chàng ngồi đối diện lập tức chỉ vào cuốn thực đơn, hai hàng lông mày nhíu chặt. “Cô xem này, chỉ có vậy mà lấy những tám đồng, mà được bao nhiêu lát chuối khô chứ? Tám đồng ở bên ngoài có thể mua được nửa cân chuối khô rồi, ăn nửa tháng chưa chắc đã hết.” 
Giả Thược ngẩng lên, mở to mắt. Cô phát hiện khuôn mặt của cô nhân viên phục vụ bên cạnh giật giật, nhưng rất ngay sau đó lấy lại được vẻ điềm tĩnh, khẽ nở một nụ cười nghề nghiệp. 
Trong đầu cô chỉ còn lại hai chữ mà Phương Thanh Quỳ đã dặn đi dặn lại: thanh lịch. 
Đúng vậy, thanh lịch, nhất định phải tỏ ra mình là một người thanh lịch. 
Thôi vậy, đành uống cà phê chứ biết làm sao, đợi lát nữa về nhất định phải ăn uống thả cửa mới được. 
Cô lật qua hai trang, ngón tay dừng lại ở vị trí cốc cà phê, khẽ gật đầu với cô nhân viên phục vụ… 
“Một cốc cà phê những hai mươi lăm đồng.” Anh chàng cầm cốc nước đá, uống một ngụm. “Một bình cà phê những hơn mười tám đồng. Nếu mua cà phê hòa tan, một hộp mới có mười mấy đồng, uống trong nửa tháng cũng chưa chắc đã hết.” 
Nụ cười thanh lịch của Giả Thược cứng đờ, ngón tay đang chỉ vào cuốn thực đơn cũng chậm rãi thu về. Cô nhân viên phục vụ cầm chiếc bút, nhìn Giả Thược bằng ánh mắt dò hỏi. 
“Thôi vậy.” Giả Thược khẽ lắc đầu, đột nhiên nhìn thấy anh chàng nào đó đang cúi đầu nói chuyện với một cô nhân viên phục vụ khác. Khi phát hiện ánh mắt của cô, hắn ta khẽ nở một nụ cười điềm đạm, nâng cốc cà phê trong tay lên, nhấp một ngụm, rồi ngồi dựa lưng vào ghế vẻ thỏa mãn. 
Một ngọn lửa không tên bùng lên trong lòng Giả Thược, nhưng cô vẫn bình tĩnh rời ánh mắt khỏi gã đáng ghét kia, cố gắng tập trung sự chú ý của mình lên anh chàng trước mặt, lặng lẽ mỉm cười duy trì hình tượng một cô gái ngoan hiền. 
“Cô nhìn nơi này xem, trang trí bình thường,không khí bình thường, âm nhạc cũng bình thường nốt.” Anh chàng trước mặt thoáng ngó nghiêng, ngón tay chỉ vào từng góc lớn góc nhỏ của quán. “Một nơi tệ thế này mà cũng được gọi là quán cà phê cao cấp nhất thành phố, đến cái khăn trải bàn cũng khiến người ta cảm thấy không vừa mắt chút nào.” 
Giả Thược đã chú ý thấy khuôn mặt của cô nhân viên phục vụ đứng cách mình không xa lại một lần nữa cứng đờ, sau đó cô ta chỉ thoáng bĩu môi, cố đứng im không nói gì. 
Giả Thược khẽ cười gượng gạo, quả thực không biết nên trả lời như tế nào, chỉ cảm thấy như có lửa đốt sau lưng. 
Ánh mắt của cô nhân viên phục vụ khiến một người xưa nay vốn qua loa, tùy tiện như Giả Thược cũng cảm thấy xấu hổ, nhưng anh chàng trước mặt hiển nhiên là chưa ý thức được điều này, đột nhiên nhìn ngó xung quanh. 
“Cô Giả, cô nhìn thấy chưa…” Anh chàng hơi hất hàm, tỏ ý bảo Giả Thược hãy nhìn sang bên cạnh. “Cô trông người đó kìa, quái gở quá đi, quán không ra gì nên đến khách hàng cũng khó coi.” 
Lông mày Giả Thược hơi giật giật, một câu “liên quan quái gì đến anh” thiếu chút nữa đã bật ra, ngón tay nắm chặt lấy góc bàn, khẽ gật đầu một cách rất thiếu tự nhiên, đồng thời cố gắng để hai hàng lông mày không nhíu chặt. 
“Khụ khụ…” Người nào đó lại một lần nữa đưa tay lên che miệng, khẽ ho một tiếng, ánh mắt tập trung vào tập tài liệu trước mặt,hoàn toàn không biết rằng hành động vô ý của mình đã lại một lần nữa thu hút sự chú ý của người khác. 
Cô là một người hấp tấp, nóng nảy, chuyện gì cũng rõ ràng, dứt khoát, ghét nhất là loại người nói nhiều và hay chỉ trỏ, mà cái gã ngồi đối diện này hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn ấy, khiến cô chỉ muốn đứng dậy bỏ đi ngay. 
“Mà cô xem nhân viên phục vụ của bọn họ này,người thì cao, người thì thấp, chẳng đều nhau gì cả…” Anh chàng đó vẫn không nhận ra cái miệng Giả Thược lúc này đã méo xệch, tiếp tục lớn tiếng chê bai. 
“Thật ngại quá, tôi…” Giả Thược lên tiếng ngắt lời cái gã đang lải nhải không ngừng đó, chuẩn bị đứng dậy rời đi. 
Nhưng đúng lúc đó, Chân Lãng lại ngoảnh đầu nhìn qua, trong mắt ẩn chứa vẻ bỡn cợt, nét mặt thì hết sức ung dung. Cái điệu bộ đó khiến Giả Thược bực tức nuốt hết những lời đã ra đến đầu lưỡi trở lại, thiếu chút nữa còn cắn phải lưỡi. 
“Chúng ta nói sang chuyện khác đi!” Cho dù cặp mông lúc này đã khó chịu như có nhọt, nhưng cô vẫn cố gắng chịu đựng trong lòng thầm suy tính xem có biện pháp nào hay không. 
Với khoảng cách giữa bọn họ lúc này, có lẽ Chân Lãng sẽ không nghe được gì đâu nhỉ? Chắc là vậy rồi. 
“Cũng được, chúng ta nói chuyện khác.” Anh chàng đó cuối cùng cũng rời ánh mắt soi mói khỏi các nhận viên phục vụ, quay sang nói với Giả Thược. “Không biết thu nhập mỗi tháng của cô Giả là bao nhiêu?” 
Thu nhập mỗi tháng là bao nhiêu a? 
Giả Thược chớp chớp cặp mắt tròn xoe, cố gắng lùng sục trong trí nhớ của mình, muốn nhớ lại con số mà Phương Thanh Quỳ thông báo cho mình mỗi tháng. 
Sau khi nghĩ ngợi hôi lâu, cô mới moi ra được một con số, đang chuẩn bị trả lời thì anh chàng trước mặt đã giành nói trước: “Cô Giả không tiện nói thì thôi, không sao hết, vậy tôi có thể biết cô đang làm việc ở doanh nghiệp hay cơ quan nhà nước không? Nếu là doanh nghiệp thì là doanh nghiệp quốc doanh hay là doanh nghiệp tư nhân vậy? Có ổn định không?”
Doanh nghiệp? Cơ quan nhà nước? 
Doanh nghiệp quốc doanh? Doanh nghiệp tư nhân? 
Vấn đề này lại một lần nữa khiến Giả Thược phải trầm ngâm suy nghĩ, cô đang cố tìm lấy một cách gọi thích hợp cho công việc của mình. 
“Hì…” Khó khăn lắm mới suy nghĩ thông suốt, Giả Thược đang định lên tiếng trả lời, người phía đối diện đã hất hàm nói trước: “Có phải là không có việc làm không?” 
“A…” Cô chỉ kịp nói ra một tiếng. 
Người ngồi trước mặt đã tranh thủ thời gian ấy uống mấy ngụm nước: “Không có việc làm cũng không sao, thu nhập của tôi cũng đủ nuôi vợ, sau khi kết hôn để vợ ở nhà hưởng phúc cũng không có vấn đề gì.” 
Ngồi với nhau như vậy, có mỗi câu này là nghe lọt tai, Giả Thược thầm nghĩ. 
“Có điều…” Ánh mắt anh ta dừng lại trên chiếc váy của Giả Thược. “Tôi cảm thấy phụ nữ không nên suy nghĩ quá nhiều đến việc ăn mặc và trang điểm, nếu không sẽ rất lãng phí. Rất nhiều cô gái một tháng mua đến mấy cái áo, lại thêm cả quần, túi xách, giày, thật quá lãng phí, chẳng hạn như túi xách và giày, nên dùng cho hỏng hẳn rồi hẵng mua cái mới chứ!” 
Giả Thược đưa tay chống cằm, trong lòng thầm nghĩ, nếu hôm nay ngồi ở vị trí của mình là Phương Thanh Quỳ, tình hình sẽ thế nào nhỉ? 
“Còn nữa!...” Anh chàng kia uống một ngụm nước thật lớn, xem ra lại chuẩn bị thao thao bất tuyệt. 
Còn Giả Thược lúc này thì như đã đi vào chốn Bồng Lai tiên cảnh, hồn lìa khỏi xác. 
Đối diện với khuôn mặt đang ba hoa xích thố, lại nhìn cặp môi đang khép mở không ngừng, cô nhìn đi hướng khác một cách rất tự nhiên. 
Cô nhân viên phục vụ vừa nãy đặt mấy chiếc hộp đã được bọc gói cẩn thận xuống trước mặt Chân Lãng. Chân Lãng gật đầu tỏ ý cảm ơn, rồi lại xem tập tài liệu trong tay, thỉnh thoảng còn lấy bút ra viết lách gì đó. 
Hắn định mang về sao?
Trong lòng Giả Thược bắt đầu tính toán... Đợi lát nữa cùng về nhà, Chân Lãng còn phải lái xe, như vậy cô sẽ có cơ hội cướp đồ ăn rồi. 
Đồ của hắn ta không cướp thì cũng phí, ăn hết đồ ăn đêm mà hắn chuẩn bị luôn, cho hắn phải biết mùi đói bụng. 
Trong đầu óc đang không ngừng tính toán, không ngờ cô vẫn có thể nghe kịp những lời như súng liên thanh của cái gã ngồi đối diện: “Có rất nhiều người phụ nữ thích trang điểm, chai chai lọ lọ chất cả đống, quá ư dung tục! Hôm nay một chai, ngày mai một chai, quá ư lãng phí! Rồi thì bôi bôi phết phết gì đó, quá ư chuộng cái mẽ ngoài! Phụ nữ là phải ở nhà trông con, đừng có suốt ngày nghĩ đến việc đi chơi bời hay mua sắm. Đúng rồi, nói đến chơi bời, tôi ghét nhất là những nơi như quán bar hay karaoke, quá lãng phí, cô Giả không tới những nơi đó chứ?” 
“Không!” Giả Thược trả lời trong vô thức, còn tâm tư thì sớm đã bay đến tận chân trời, đang suy nghĩ xem nên ăn bánh chẻo nhân tôm trước hay ăn cơm hấp hải sản trước. 
“Nếu sau này tôi lấy vợ, mỗi tháng sẽ cho cô ấy hai trăm đồng tiền tiêu vặt, cô Giả thấy thế nào?” Đôi mắt sáng lấp lánh của anh ta nhìn Giả Thược vẻ dò hỏi, dường như đang muốn ám chỉ điều gì. 
“Ừ!” Hắn đưa cho vợ bao nhiêu tiền thì có liên quan gì đến cô chứ? 
Anh chàng nghe thấy thế thì vui mừng vô hạn, liền vạch từng ngón tay bắt đầu phân tích: “Tôi đã tính qua rồi, mua một chiếc áo không tốn đến năm mươi đồng, mua một chiếc quần không tốn đến năm mươi đồng, mua một đôi giày cũng không tốn đến năm mươi đồng, vẫn còn thừa lại năm mươi đồng, huống chi một người phụ nữ tiết kiệm không thể tháng nào cũng mua quần áo được, chỗ không nên tiêu tiền thì đừng tiêu! Còn nữa, tôi không thích phụ nữ hút thuốc, uống rượu. Cô Giả không có sở thích về mặt này chứ?” 
Ánh mắt Giả Thược lúc này đang nhìn chăm chăm vào mấy hộp đồ ăn trên bàn của Chân Lãng. Khi chiếc túi đựng mấy hộp đồ ăn đó bị hai ngón tay dài mảnh khảnh của anh xách lên, cô không kìm được lập tức đứng dậy, nhanh chóng cất bước đi theo. 
“Ơ kìa…” Anh chàng kia cũng vội vã đừng dậy, đuổi theo Giả Thược. “Cô Giả…” 
Một cánh tay chặn lại trước mặt anh ta: “Xin lỗi, anh còn chưa thanh toán.” 
Anh ta vội vã móc ví, thỉnh thoảng còn nhìn theo bóng dáng Giả Thược đang xa dần, có chút sốt ruột: “Các người phục vụ cũng tệ quá đi, chỉ thanh toán thôi, sao mất nhiều thời gian thế? Mà tôi mới ngồi không đến nửa tiếng đồng hồ, không ngờ các người lại lấy của tôi những hơn hai mươi đồng, chỗ tiền này chỉ có thể mua được mấy chục cái bánh bao, ăn một tuần cũng không thành vấn đề ấy chứ.” 
Sau khi đếm kỹ lại những đồng tiền lẻ anh ta mới cẩn thận nhét vào ví rồi cất đi, miệng còn lẩm bẩm, trên mặt hiện rõ vẻ tiếc nuối. 
“Này anh!” Cô nhân viên phục vụ khoan thai nói: “Tôi khuyên anh nên đi tìm một người đàn ông ấy, chỉ có đàn ông mới không thích mua quần áo, không thích trang điểm, cũng không cần làm tóc, sửa móng tay, thậm chí còn không có ngày đèn đỏ, hai người ở với nhau mấy chục năm, tính ra cũng tiết kiệm được không ít tiền mua băng vệ sinh đấy.” 
Anh chàng nọ: “…” 
*** 
Giả Thược đã đói lắm rồi, trên đường về, cứ nhìn chằm chằm vào mấy hộp đồ ăn trong tay Chân Lãng, gần như là chạy theo anh lên xe. Khi bàn tay Chân Lãng vừa mới buông ra, Giả Thược liền giật lấy ngay chiếc túi. 
Cô nàng khụt khịt cái mũi, cặp mắt sáng rực,dáng vẻ giống hệt như con cún vừa kiếm được mồi, vội vã cắn xé tan tành cái túi đựng. Sau khi mở được chiếc hộp đựng bánh chẻo nhân tôm ra, cô liền nhón ngay một cái bỏ vào trong miệng, tâm trạng vui vẻ hẳn lên. 
Chân Lãng lùi xe một cách thành thạo, hờ hững nói: “Đó là đồ ăn đêm của tôi, trả tiền đi!” 
Đáp lại anh là những động tác nhét bánh chẻo vào miệng càng lúc càng mau lẹ. Giả Thược vừa giậm chân đấm ngực vừa ra sức nhai lấy nhai để, lại còn không quên trừng mắt lườm anh: “Không có tiền!” 
Chân Lãng dừng xe, đưa tay ra muốn giành lại mấy hộp đồ ăn, Giả Thược né tránh một cách khéo léo, rồi lại bỏ bánh chẻo vào miệng, kèm theo đó là mọt nụ cười thị uy. 
“Cô Giả…” Anh chàng kia chạy ra từ quán cà phê, vừa đuổi theo chiếc xe vừa hô lớn. Giả Thược đang nhai bánh chẻo, thoáng liếc mắt nhìn ra ngoài xe một chút, khuôn mặt hơi có vẻ mơ màng, hình như không nhớ ra đối phương là ai. 
Khi anh chàng kia chỉ còn cách chiếc xe chừng hai bước chân, chiếc xe đột nhiên lao vút đi ngay sát bên cạnh anh ta, bụi đất bốc lên mù mịt. 
Mọi sự chú ý của Giả Thược đều tập trung vào những cái bánh chẻo nhân tôm trong tay, không có chút phản ứng. 
Chân Lãng chăm chú nhìn về phía trước, hờ hững nói: “Lần sau nhớ nói với trung tâm môi giới hôn nhân, kêu họ đừng giới thiệu những người đàn ông nói nhiều cho cô!” 
“Phì…” Miếng bánh chẻo vừa bỏ vào miệng bay thẳng ra ngoài, Giả Thược sửng sốt ngoảnh mặt qua: “Sao anh biết?” 
“Nhìn vẻ mặt cô, tôi đoán thế.” 
Giả Thược ngây người, trong đầu chợt thoáng qua một câu kinh điển: Trên thế gian này người hiểu bạn nhất chính là kẻ thù của bạn. 
*** 
“Mau nói đi, chuyện hôm qua thế nào rồi?” Phương Thanh Quỳ chống tay lên bàn, hai mắt lấp lánh những tia tò mò vô hạn, bám riết lấy cô nàng đang vùi đầu vào việc ăn uống ở phía bên kia. 
“Hôm qua á?” Giả Thược đang phồng má trợn mắt nhai mỳ, giọng nói cũng trở nên không được rõ ràng cho lắm: “Hôm qua cái gì cơ?” 
Chỉ tay về phía quán cà phê cách đó không xa, Phương Thanh Quỳ nháy nháy mắt, ý bảo chính là “chuyện mà chỉ có cậu biết, tớ biết đó.” 
Giả Thược còn chưa ăn no, trí nhớ cũng không được tốt lắm, đờ đẫn hỏi ngược lại: “Cái gì cơ?” 
Phương Thanh Quỳ rốt cuộc đến mức không nhịn nổi nữa, trợn trừng mắt: “Hôm qua, sau khi cậu tới đó, đã xảy ra chuyện gì?” 
“Xảy ra chuyện gì à?” Giả Thược miệng đang nhai mỳ, trong đầu chỉ nhớ được những miếng bánh chẻo của cửa hàng đó. “Hôm qua trong bánh chẻo nhân tôm của bọn họ cho rau cải, không phải rau thơm.” 
“Ai hỏi cậu chuyện bánh chẻo hả?” 
Giả Thược vét nốt những sợi mỳ cuối cùng trong bát, đưa tay sờ cái bụng lúc này đã lưng lửng: “À, cơm hấp hải sản của bọn hôm nay cũng không tệ!” 
Quả thật không tệ, làm cô ăn xong một suất mà vẫn còn thấy hơi đói. 
Rồi da mặt cô bị hai ngón tay thon véo chặt, kéo mạnh ra ngoài, chỉ nghe thấy Phương Thanh Quỳ giận dữ quát lên: “Cậu đang đùa với tớ đấy hả? Tớ hỏi cậu việc xem mặt hôm qua thế nào rồi? Gã đó có ổn không?” 
Giả Thược nhìn chiếc bát giấy đã bị vét sạch sẽ thòm thèm, rồi vứt vào thùng rác, vỗ vỗ bụng, trả lời cực kỳ ngắn gọn: “Không nhớ nữa rồi.” 
“Không nhớ nữa?” Giọng của Phương Thanh Quỳ lập tức cao hẳn lên. “Thế cậu nhớ được cái gì?” 
“À…” Giả Thược cố gắng nhớ lại. “Món bò bít tết hôm qua hình như cũng rất tuyệt.” 
Đáng tiếc, đã bị cái gã Chân Lãng đó ăn hết mất rồi. 
Là bạn tốt với nhau bao năm nay, nhìn phản ứng của Giả Thược, Phương Thanh Quỳ dễ dàng đoán được cô nàng này vẫn chưa ăn no. 
Cô chậm rãi cất bước rời đi, không lâu sau liền cầm theo một chiếc bát giấy trở về, đưa qua đưa lại trước Giả Thược. “Nào, Giả Thược ngoan, mau nhớ lại đi, người hôm qua trông thế nào?” 
Miếng đậu phụ non trắng mềm, béo ngậy trong bát lập tức thu hút sự chú ý của Giả Thược. Cặp mắt cô nàng không ngừng đưa qua đưa lại theo nhịp chuyển động của chiếc bát: “Người hôm qua nói là tôi không có việc làm cũng không sao, hắn sẽ nuôi tôi.”
“Oa!” Phương Thanh Quỳ lập tức trầm trồ kêu lên:“Gặp được kẻ có tiền rồi hả?” 
Trong mắt Giả Thược lúc này chỉ có dáng vẻ hấp dẫn của miếng đậu phụ non đang rung rinh theo nhịp đung đưa của chiếc bát, đờ đẫn trả lời theo bản năng: “Mỗi tháng hắn cho tớ hai trăm đồng, bảo tớ tiêu tiết kiệm một chút.” 
“Phì!” Phương Thanh Quỳ không nhịn được, bật thốt: “Hai trăm á?” 
“Ừ, hai trăm.” Nhân lúc Phương Thanh Quỳ ngẩn ra, Giả Thược giật ngay lấy chiếc bát, xúc một miếng thật to, vui vẻ nheo mắt lại: “Thật là thơm!” 
Phương Thanh Quỳ lại trừng mắt nhìn cô nàng đang vùi đầu vào việc ăn uống kia: “Kẻ keo kiệt như thế mà cũng chịu mời cậu ăn bánh chẻo nhân tôm và cơm hấp hải sản sao? Không phải là cậu thanh toán đấy chứ?” 
“Không!” Giả Thược đờ đẫn ngẩng đầu, rồi đột nhiên cười vui vẻ: “Mấy món đó đều là đồ ăn đêm của Chân Lãng, bị tớ cướp được, đêm qua hắn phải chịu đói.” 
“Hửm?” Cặp mắt của Phương Thanh Quỳ bỗng sáng rực: “Hôm qua Chân Lãng phản ứng thế nào?” 
“Hừ!” Giả Thược trợn tròn mắt. “Hắn biết tớ phải kiềm chế bản thân, không ngờ lại ăn bò bít tết ở chỗ mà tớ có thể nhìn thấy được, đồ tiểu nhân!” 
“Sau đó thì sao?” Phương Thanh Quỳ bắt đầu hiểu ra căn nguyên sự việc: “Có phải sau đó cậu chỉ chịu quan tâm đến bò bít tết, cơm hấp hải sản, bánh chẻo nhân tôm của người ta, rồi quên luôn cả việc xem mặt không?” 
Giả Thược trề môi, không chịu thừa nhận chân tướng đã bị cô bạn tốt vạch trần. 
Phương Thanh Quỳ đưa tay lên day trán, không kìm được thở dài: “Cậu đúng là cái đồ đầu đất ngốc nghếch, chẳng lẽ cậu không biết Chân Lãng đã giở trò gì sao?” 
“Hắn đã giở trò gì?” Giả Thược ngô nghê hỏi:“Chẳng phải chỉ là ăn bò bít tết tại nơi tớ có thể nhìn thấy, khiến cho tớ thèm, khiến tớ khó chịu thôi sao?” 
“Dốt quá!” Phương Thanh Quỳ trừng mắt mắng. “Anh ta đã dùng những món ăn đó để thu hút sự chú ý của cậu, khiến cậu không còn lòng dạ nào mà xem mặt, khiến cậu không thể lấy chồng!” 
Giả Thược chớp chớp hai hàng mi dài đen láy, khuôn mặt vốn bình tĩnh bắt đầu trở nên nhăn nhúm, tay cũng nắm lại, càng lúc càng chặt hơn… 
Phương Thanh Quỳ cũng chẳng để ý gì đến việc đoan trang, thanh lịch nữa, nằm bò lên chiếc bàn nhỏ trước mặt: “Nể tình tớ đã nhắc nhở cậu, cậu đừng có đập cái bàn này của tớ đấy!” 
“Không đập!” Giả Thược nghiến chặt răng, ánh mắt hằn học nhìn về phía bệnh viện đối diện tiệm chụp hình, nơi Chân Lãng đang làm việc: “Cậu nói xem, nếu hắn mà phải nằm viện, liệu có được giảm giá không nhỉ?” 
Phương Thanh Quỳ nằm bò trên bàn, đưa tay che mặt, cố gắng giấu giếm việc mình đang cảm thấy rất tức cười: “Hay là lần sau trước khi đi xem mặt, cậu hãy ăn thật nhiều vào, như thế hắn sẽ không dụ dỗ cậu được nữa.” 
Giả Thược: “…”
*** 
Khi Chân Lãng bước vào cửa lớn tiệm chụp hình Hướng Dương Vàng, thứ đầu tiên đập vào mắt anh là vô số đồ ăn nằm ngổn ngang trên chiếc bàn nhỏ xinh xắn, còn Giả Thược thì đang ngồi cạnh đó, ăn cơm rang thập cẩm, nhanh chóng xiên một viên thịt, đưa lên miệng, cắn một miếng. 
Thấy anh bước vào, Giả Thược liền ngẩng đầu,dừng ngay việc ăn uống, sau đó nhảy dựng lên, hỏi bằng giọng ngọng nghịu: “Anh ến ây àm ì?” 
Sắc mặt Chân Lãng không hề thay đổi, anh nhẹ nhàng phủi một hạt cơm dính trên áo: “Tìm cô có chút chuyện.” 
“Ôi ải em ặt.” Vừa nhá cơm Giả Thược vừa giơ viên thịt trong tay lên khua khoắng trước mặt Chân Lãng như là vũ khí: “Ó ì í ữa ói.” 
Chân Lãng khẽ cười, gật đầu tỏ ý đã hiểu. 
Hắn ta muốn làm giống hôm qua, tiếp tục ngồi ở chỗ cô có thể nhìn thấy mà gọi đồ ăn, rồi dùng đồ ăn thu hút sự chú ý của cô ư? Không có cửa nữa đâu nhé! 
Giả Thược trề cặp môi dính đầy dầu mỡ, nở một nụ cười méo mó, nhét nốt miếng thịt viên còn lại vào miệng: “Ôm ay, anh ông ụ ỗ ược ôi âu.” 
Chân Lãng hơi nhướng mày, tiện tay kéo chiếc ghế bên cạnh, rồi ngồi xuống, vắt chân chữ ngũ một cách tự nhiên, đưa mắt nhìn Giả Thược. 
Cô nàng nào đó vừa thề rằng sẽ không bị anh dụ dỗ lại tiếp tục công việc trọng đại của mình, cứ như là quỷ đói đầu thai. 
Sau khi tất cả thức ăn trên bàn bị càn quét sạch sẽ, Giả Thược đưa tay xoa xoa bụng, cảm thấy mình sắp nôn đến nơi. Hình như…vừa rồi cô đã ăn hơi nhiều. 
Tất nhiên, bất kể thế nào cô nàng cũng sẽ không nói với Chân Lãng một sự thực, giờ cô đã quá no. 
Lắc lư cái đầu một cách vui vẻ, Giả Thược nhe răng cười nói: “Bây giờ có thể đi rồi.” 
“A!” Chân Lãng dường như vừa tỉnh táo trở lại sau cơn trầm tư, khẽ reo lên: “Tôi quên mất, hôm nay tôi có một cuộc hội chuẩn, đến đây là để nhắc cô một tiếng rằng tôi không cùng cô đi xem mặt được, tôi sẽ ước lượng thời gian để tới đón cô, rồi chúng ta cùng về nhà.” 
Cái…cái gì? 
Cơn giận của Giả Thược tắc nghẹn trong cổ họng,những đồ ăn vừa nuốt xuống thiếu chút nữa đã hóa thành một dòng máu tươi mà phun ra ngoài. 
Hắn ta không thể đi với mình? Không thể dùng những món ăn ngon mà dụ dỗ mình? Vậy mình vừa cố sống cố chết nốc đồ ăn như vậychẳng phải là phí công rồi sao? 
“Anh…” Trong mắt Giả Thược bùng lên ngọn lửa giận dữ, tiếng nghiến răng ken két: “Vừa rồi tại sao anh không nói?” 
Chân Lãng mỉm cười vẻ vô tội: “Không phải cô vừa bảo tôi là có gì tí nữa nói sao?” 
“Ọe!” Lần này không phải vì tức giận, mà thật sự thiếu chút nữa thì cô đã nôn. 
“Chà chà!” Chân Lãng khẽ lắc đầu. “Lúc trước một chiếc bánh kem bơ đã khiến cô kiên quyết không bao giờ đụng vào đồ ngọt nữa,chẳng lẽ sau này cô lại không ăn cơm nữa hay sao?” 
“Tôi đánh chết anh!” Giả Thược nhảy vụt tới, cái chân vung lên giữa không trung. 
Chân Lãng thản nhiên đứng đó, lẳng lặng nhìn mũi bàn chân của Giả Thược càng lúc càng tới gần, nhằm thẳng về phía mặt anh. 
“Rầm!” 
Khi Phương Thanh Quỳ hoảng hốt chạy từ tầng trên xuống, đã nhìn thấy cảnh tượng thế này. 
Chân Lãng dựa lưng vào tường, hai tay khoanh tròn trước ngực, mỉm cười vẻ hờ hững. Một cái chân gác lên bức tường bên phải khuôn mặt anh, lớp sơn màu trắng, trên tường lấy mũi bàn chân làm trung tâm, rạn nứt cả một mảng lớn, bụi rơi xuống rất nhiều, dính đầy vai Chân Lãng. Một centimet, chỉ lệch đúng một centimet, sơ sảy một chút thôi là khuôn mặt đẹp trai kia coi như lụi tàn. Nụ cười dần trở nên tươi tắn, Chân Lãng nhìn Giả Thược chằm chằm: “Còn chuyện gì nữa không? Nếu không, tôi đi trước đây.” 
Lồng ngực Giả Thược không ngừng phập phồng, bàn tay nắm chặt phát ra những tiếng răng rắc. Nhìn nụ cười của Chân Lãng, cô chỉ muốn được lao tới xe nát nó ra rồi vứt xuống dưới chân, giẫm cho bẹp dí một ngàn lần, một vạn lần. Nhưng hết cách, cô đành thu chân lại: “Đợi mẹ tôi đi rồi, tôi sẽ từ từ tính món nợ này với anh!” 
Không thèm nhìn gã đó thêm lần nào nữa, cô lập tức chạy vèo lên tầng trên. Khi chạy ngang qua chỗ Phương Thanh Quỳ, cô còn nghe thấy cô bạn thân nhắc nhở: “Không được đập tường, không được đạp cửa, không được phá hoại bất cứ trang thiết bị gì, tiền sơn lại bức tường kia sẽ trừ vào lương của cậu!” 
Đáp lại Phương Thanh Quỳ là một cỏn chấn động dữ dội như có động đất ở tầng hai cửa tiệm. 
Bụi bặm rào rào rơi xuống, đứng giữa đám bụi mịt mù, Phương Thanh Quỳ quay sang phía Chân Lãng nở một nụ cười giả lả: “Thật ngại quá…” 
*** 
Giả Thược rất no, đến nỗi cứ bước được một bước là cô lại cảm thấy dạ dày nhộn nhạo, những thứ trong bụng bất cứ lúc nào cũng có thể trào ra. Cô ngẩng cao đầu, cố giữ cho cơ thể mình thẳng tắp, bởi vì chỉ như thê cái bụng của cô mới dễ chịu hơn. 
Cẩn thận bước từng bước một, trong mắt người khác, đó là biểu hiện của sự khoan thai, thanh lịch, nhưng chỉ cô mới biết, cô làm vậy là để những thứ đồ ăn trong dạ dày không trào ra ngoài. 
Vốn chỉ định ăn vài miếng cơm lót dạ, nhưng vì có sự xuất hiện của Chân Lãng nên kế hoạch của cô đã rối loạn hoàn toàn. Một mình cô càn quét hết sạch bữa tối mà bảy người ở lại tăng ca hôm nay đã gọi.Nhìn vẻ mặt kinh ngạc đến tột độ và ánh mắt hết sức khâm phục của mọi người, cô cảm thấy trên trán mình dường như đã được đóng một cái dấu thật sâu, bên trên viết mấy chữ rất rõ nét: Ăn tàn phá hại. 
Cố nhịn một chút là được, đợi dạ dày tiêu hóa xong xuôi là sẽ không còn khó chịu thế này nữa, cũng chỉ mất chừng hai tiếng đồng hồ thôi. Giả Thược đành an ủi bản thân như thế, nhưng khi bước chân vào quán cà phê, sắc mặt cô đã biến đổi hoàn toàn. 
Lúc này đang là thời gian dùng bữa tối, đủ loại hương thơm hòa quyện, không ngừng chui vào mũi cô. Cô cảm thấy sợ hãi vô cùng, vội vã nuốt nước miếng nhờ thế mới đẩy được những thứ đồ ăn đã trào lên đến cổ họng xuống.
“Cô Giả” Anh chàng ngồi phía đối diện nở nụ cười nhã nhặn “Bò bít tết của quán này không tệ, tôi đã gọi giúp cô một suất, cô không để bụng chứ?” 
Hai hàng lông mày của Giả Thược nảy lên không ngớt, mùi hạt tiêu thoang thoảng càng khiến cái dạ dày cảu cô muốn nổi loạn. Lúc này, mọi sự chú ý của Giả Thược đều tập trung vào việc kiềm chế cái cổ họng, không còn tâm trạng đâu mà quan sát người trước mặt. Đặc biệt là khi người đó cắt một miếng thịt nhỏ, bỏ vào trong miệng, dạ dày Giả Thược bỗng thắt lại, cô vội vàng ngoảnh đầu nhìn qua hướng khác. 
Cô muốn rời đi với tốc độ nhanh nhất, trong vòng ba ngày cô không muốn ngửi thấy mùi thịt nữa. 
“Cô Giả, có phải là tôi gọi không đúng không? Tôi gọi một suất khác cho cô nhé? Cô thích món ăn kiểu Trung Quốc hay là món ăn kiểu Tây?” Giọng nói hiền hoà mà không thiếu sự nhiệt tình của anh chàng đó khiến dạ dày Giả Thược lại quặn thắt. 
“Không cần đâu.” Giả Thược đột nhiên thốt lên, khiến cánh tay đang đặt đĩa điểm tâm ngọt xuống của cô nhân viên phục vụ hơi run rẩy, anh chàng phía đối diện cũng nhìn cô đầy kinh ngạc. 
Đồ ngọt! 
Đầu óc Giả Thược trở nên quay cuồng. Cô cầm dao dĩa lên một cách máy móc, cắt lấy một miếng thịt bò nhỏ, đau đớn bỏ vào miệng trong ánh mắt hài lòng của anh chàng kia, bắt đầu nhai trong đau khổ. 
Cô nhai, cô nhai, cô nhai… nhai… nhai. 
Hiềm một nỗi phản ứng sinh lý làm sao chống lại được, bất kể thế nào cô cũng không thể nuốt được miếng thịt bò đó. Còn người ngồi đối diện kia lúc này lại đang ăn một cách ngon lành, thỉnh thoảng còn ngẩng lên nhìn Giả Thược, nở một nụ cười mỉm hiền hòa. So với cái gã nói nhiều lần trước, anh ta dường như cũng không tệ, trong lòng Giả Thược thầm nghĩ thế. 
“Cô Giả, lần đầu tiên gặp mặt, xin cho phép tôi được đi thẳng vào vấn đề…” Anh chàng đó hai tay chống cằm, ghé tới gần chỗ Giả Thược thấp giọng hỏi: “Cô vẫn con trinh chứ?” 
Tròng mắt Giả Thược thiếu chút nữa thì rớt ra, không biết nên nói gì mới phải. 
Anh chàng đó lại thấp giọng nói: “Hì hì, thực ra tôi cũng không quá để bụng chuyện này đâu, nhưng nếu không còn, cô có bằng lòng đi vá không?” 
“Phì…” Miếng thịt mà Giả Thược nhai hồi lâu vẫn không thể nuốt xuống cuối cùng đã tìm được lối thoát, lập tức phun hết ra ngoài. 
Hình như cô đã đưa ra kết luận quá sớm! 
Nhìn những mảnh thịt vụn li ti dính trên khuôn mặt cái gã ngồi đối diện, Giả Thược chẳng hề tỏ ra áy náy chút nào, thản nhiên nói: “Thật ngại quá!” 
“Không sao.” Anh chàng vội vã đưa tay lên lau mặt. 
“Tôi đi trước đây, xin lỗi đã làm lãng phí thời gian của anh!” Nghe xong câu nói buồn nôn vừa rồi, cái bụng Giả Thược lại càng khó chịu. 
Chết tiệt! 
Tại sao cô lại ăn no rửng mỡ nghĩ đến cái trò xem mặt tồi tệ này cơ chứ? 
Bụng cô khó chịu, bàn chân khó chịu, các ngón chân lại càng khó chịu. 
“Cô Giả!” Anh chàng kia vừa lau mặt vừa vội vã đứng dậy. “Trung tâm môi giới nói là cô yêu cầu có gì thì nói nấy, không nên rườm rà, cho nên tôi mới nói ngắn gọn như vậy, cô không để bụng chứ?” 
“Không.” Bởi vì chuyện này hoàn toàn không liên quan đến cô, bây giờ cô chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi chỗ này, ra ngoài hít thở không khí trong lành một chút. 
Cặp mắt anh chàng sáng rực lên: “Tôi rất muốn được tiếp tục làm bạn với cô, có điều cô còn chưa trả lời câu hỏi của tôi đấy.” 
“Trả lời cái gì cơ?” Giọng nói của cô rất bực tức. “Trước khi yêu cầu người khác, có phải anh nên nói về bản thân mình trước không, anh thì sao? Có phải trai tơ không?” 
“Sao có thể đánh đồng thế được?” Anh chàng ngẩn người. “Trên thế giới này ai lại yêu cầu con trai là trai tân chứ?” 
“Điều mình không thích thì đừng yêu cầu người khác phải làm!” Giả Thược khẽ “hừ” một tiếng. “Cái đồ cực đoan biến thái!” 
Không cần thiết phải nói chuyện tiếp nữa rồi, ánh mắt Giả Thược nhìn về phía cửa, bất ngờ nhìn thấy một bóng người quen thuộc. 
Chân Lãng! 
Cô đứng bật dậy, bước nhanh ra ngoài cửa. 
Nếu còn ngồi đây tiếp, lỡ để Chân Lãng nghe thấy câu hỏi của tên khốn này, chỉ e cô sẽ phải mất mặt với Chân Lãng thêm lần nữa. 
“Cô Giả!” Bàn tay anh chàng kia với về phía Giả Thược vội vã lên tiếng. “Cho dù cô không còn là gái trinh, tôi cũng không để bụng đâu, chỉ cần cô chịu vá, cùng lắm là tôi trả tiền.” 
Tiếng nhạc nhẹ trong quán cà phê không biết đã dừng lại từ lúc nào, anh chàng kia buột miệng kêu lên như thế, lập tức khiến khung cảnh càng trở nên tĩnh lặng. Có người đã dừng hết mọi động tác, ánh mắt không kìm được nhìn qua phía bên này. 
“Vá cái đầu anh ấy!” Từ hồi chiều Giả Thược đã bị Chân Lãng làm cho chất chứa đầy bụng lửa giận, lúc này không kìm nén nổi nữa, cánh tay khéo léo rụt về, tránh khỏi bàn tay của anh chàng kia, đẩy nhẹ một cái. Anh chàng lập tức loạng choạng, ngồi phịch xuống ghế. 
Một luồng ánh sáng bạc lóe lên, con dao nhỏ vốn dùng để cắt bò bít tết trên bàn vẽ một đường còn đẹp đẽ, rồi cắm thẳng xuống dưới. 
Anh chàng kia dang rộng hai chân, ở giữa là một con dao nhỏ cắm sâu vào chiếc ghế, lưới dao lạnh ngắt dính sát vào quần của anh ta, cảm giác ớn lạnh truyền trong da thịt, nổi hết cả da gà.
“Tiền cái ghế ngày mai hãy đến Hướng Dương Vàng lấy nhé!” Giả Thược bỏ lại một câu, sau đó chạy ra ngoài cửa như cơn gió lốc. 
Người đang đứng dựa lưng vào cửa kia đưa tay lên che miệng, khẽ ho một tiếng, sau đó điềm nhiên cất bước đi theo Giả Thược. 
Không ngoài dự liệu, Giả Thược của chúng ta lúc này đang đứng bên đường, bàn tay lần mò lục lọi từ xuống chân, lông mày cau lại. Rồi cô đưa mắt nhìn chiếc xe trước mặt, không kìm được vung chân đạp mạnh một cái. 
Trước giờ Giả Thược vốn không thích mang theo túi xách, cho nên chìa khóa, ví tiền và điện thoại thường nhét trong túi quần, nhưng hôm nay cô lại mặc váy, từ đầu đến chân chẳng có cái túi nào cả. Khi đứng bên đường chuẩn bị gọi xe để về nhà, cô nàng ẩu đoảng mới giật mình nhớ ra, chìa khóa, ví tiền và điện thoại đều vứt ở tiệm chụp hình. Không có tiền, không có điện thoại, chẳng lẽ bắt cô phải đi bộ về nhà với đôi giày cao gót chết tiệt này hay sao? 
Tiếng chuông báo động vang lên inh ỏi, anh chàng đứng phía sau chỉ hé miệng cười, thản nhiên đứng nhìn cô nàng xinh đẹp mặc bộ đồ bó sát người trước mặt. Chiếc váy bó chặt làm đôi chân cô nàng không thể vận động quá mạnh, chỉ có thể đá khẽ vào chiếc xe cho hả giận. 
Ấn nhẹ vào chiếc điều khiển, âm thanh đáng sợ kia cuối cùng cũng dừng lại. Giả Thược ngoảnh đầu nhìn qua, cơn giận dữ trên mặt vẫn chưa tan hết, ánh mắt bừng bừng lửa giận: “Anh đến đây làm gì?” 
“Công việc xong xuôi rồi, muốn đến đây uống cốc cà phê thôi. Nếu về nhà sớm quá, phải ở cùng cô ắt sẽ có cảm giác ngày dài đằng đẵng như cả năm vậy.” Chân Lãng vừa nói vừa mở cửa xe. “Không ngờ đi đến đâu cũng gặp cô.” 
Giả Thược rất tự giác mở cửa xe bên ghế phụ, vào xe, ngồi phịch xuống: “Tiền xe tôi sẽ trả.” 
Chân Lãng liếc mắt nhìn cô, nhẹ nhàng ấn nút khóa của xe, rồi lùi xe một cách thành thạo. 
Ngồi trong xe, Giả Thược càng nghĩ lại càng cảm thấy tức giận, trong chiếc xe yên ắng chỉ có tiếng thở phì phò của cô. 
“Sao vậy, no đến nỗi hít thở cũng khó à?” Câu nói trêu chọc của Chân Lãng càng khiến cô giận dữ. 
“Tránh xa tôi ra một chút!” Sau khi hét lên, Giả Thược mới nhớ ra lúc này mình đang đi nhờ xe của người ta, không kìm được thấp giọng nói thêm một câu: “Bắt đầu từ ngày mai.” 
Chân Lãng không trả lời, ngón tay chỉ vào ngăn kéo: “Tìm giúp tôi xem trong đó có bằng lái xe của tôi không!” 
Giả Thược cố gắng cạy chiếc ngăn kéo trước mặt ra, động tác hết sức vụng về. 
Khi ngăn kéo mở, cô nhìn thấy ngay mộ hộp viên nén men tiêu hóa và một túi táo chua, ngoài ra còn có một chai nước khoáng. 
Cặp mắt Giả Thược sáng rực, cô ngó nghiêng một chút rồi nói: “Không có!”. 
“Ừ.” Chân Lãng mắt nhìn chăm chú về phía trước, tập trung lái xe. 
Giả Thược cẩn thận đưa tay ra, lén nhìn Chân Lãng. Sau khi xác định anh hoàn toàn không chú ý tới những động tác của mình, cô mau chóng lấy một vỉ viên nén men tiêu hóa ra, bóc lấy hai viên, rồi mở chai nước khoáng, uống thuốc thật nhanh, sau đó bóc túi táo chua, bỏ một quả vào miệng. 
Vị chua chua ngọt ngọt sau nháy mắt đã tràn ngập trong miệng cô, xua đi mùi dầu mỡ. Cô quay qua phía Chân Lãng, giơ chiếc túi lên: “Dù sao anh cũng không ăn đồ ăn vặt, cái này mở ra rồi, cho tôi nhé!” 
“Trả tiền đi!” 
“Không mang.” Giả Thược vừa nói vừa nhón một quả táo chua, bỏ vào miệng, hoàn toàn quên mất rằng vừa rồi mình nói sẽ trả tiền xe. 
*** 
Sáng sớm hôm sau, Giả Thược vốn thích ngủ nướng lại dậy sớm hiếm có, bởi vì cô vẫn nhớ rõ một sự thực đau khổ rằng, ví tiền đang ở tiệm chụp hình. Giữa hai biện pháp: hỏi vay tiền của mẹ và ngồi xe miễn phí của Chân Lãng, cô không hề do dự lựa chọn biện pháp thứ hai. 
Ức hiếp Chân Lãng rõ ràng tốt hơn là phải nghe mẹ cằn nhằn, cô còn chưa ngốc đến mức không phân biệt được vấn đề đơn giản này. 
Cô cứ đi đi lại lại trong nhà, nhưng gần đến giờ đi làm mà vẫn chưa thấy Chân Lãng đi ra. Giả Thược không kìm được, liên tục ngó nghiêng cái đầu nhìn về phía cánh cửa phòng đóng chặt đó. 
“Chân Lãng ra ngoài rồi, nói là có một cuộc phẫu thuật đột xuất, đi từ nửa đêm cơ.” Cô Giả nhìn Giả Thược bằng ánh mắt xem thường. “Có ai giống con không, ngủ như heo vậy, có người ra ngoài mà cũng không biết.” 
Cửa phòng đóng kín, cô làm sao mà biết được? 
Vấn đề là bây giờ Chân Lãng không ở đây, ai sẽ đưa cô đi làm chứ? Chẳng lẽ thật sự phải chịu đựng một cuộc oanh tạc của mẹ để hỏi vay mười đồng sao? 
“Hì hì… Mẹ…” Giả Thược đang lắp ba lắp bắp, đột nhiên nhìn thấy một chiếc túi xách màu đen đặt trên tủ giày ngay cạnh cửa. 
A, ví tiền và chìa khóa của cô, cả điện thoại của cô nữa! 
Giả Thược chạy vụt tới, mở chiếc túi, kiểm tra kỹ càng. Không sai, bên trong đúng là ví của cô. Nhưng rõ ràng là cô đã vứt nó trên chiếc bàn ở tiệm chụp hình rồi mà, sao lại ở trong nhà thế này? 
“Có chuyện gì thế?” Cô Giả lớn tiếng hỏi. 
Giả Thược vội xua tay: “Không có gì, không có gì ạ!” Rồi cô lập tức chạy ra ngoài cửa, thoáng cái đã biến mất. Cô Giả đi tới đứng ngay cạnh cửa, căng giọng hết cỡ kêu lên: “Này nhóc con, chị họ con cứ giục mẹ về, ngày mai mẹ về rồi đấy nhé!” 
Đáp lại cô Giả là một tiếng “vâng” vang ra từ trong thang máy. 
*** 
“Là tớ đưa cho Chân Lãng đấy.” Phương Thanh Quỳ xúc một miếng kem bỏ vào miệng, cắn lấy cái thìa. “Dù sao anh ta cũng ở ngay đối diện, kêu anh ta đưa cho cậu là tiện nhất.” 
“Tại sao cậu không tự đưa cho tớ chứ?” Giả Thược bẻ ngón tay, những tiếng răng rắc vang lên không ngớt. “Cậu biết rõ là tớ không muốn mang ơn hắn mà.” 
“Thế cậu muốn mang ơn anh ta hay là muốn đi bộ về nhà?” Phương Thanh Quỳ liếc mắt nhìn Giả Thược, rồi lại cúi đầu, tiếp tục chiến đấu với cốc kem trong tay. 
Giả Thược trưng cái bộ mặt nịnh bợ, ghé tới nói:“Thanh Thanh, cậu có thể mang đến cho tớ mà, sau đó đưa tớ về nhà luôn.” 
“Đưa cậu về nhà á?” Phương Thanh Quỳ bực tức trừng mắt. “Hôm qua bọn tớ phải làm tăng ca, mệt phờ người, đã thế cậu lại còn ăn sạch đồ ăn mà bọn tớ gọi nữa, hại bọn tớ phải chịu đói cả buổi tối.” 
“Ặc…” Giả Thược lúng túng gãi đầu. “Hôm qua phải làm việc muộn thế sao? Vậy cậu có thể đợi tớ về lấy mà. Tại sao lại kêu hắn đưa cho tớ chứ?” 
“Không nghĩ ra.” Phương Thanh Quỳ trả lời ngắn gọn, khiến Giả Thược chẳng còn gì để nói. 
Vứt cái cốc kem vừa ăn hết đi, Phương Thanh Quỳ vẫn có chút không hài lòng: “Mau kể lại đi, tình hình hôm qua thế nào?” 
“Có cái gì hay ho đâu chứ!” Giả Thược trừng mắt.“Chỉ cần gặp phải cái gã sao Chổi kiêm thần Xui ấy, chắc chắn là chẳng có chuyện gì tốt cả. Cậu có cách gì giúp tớ đuổi hắn đi được không?” 
“Thực ra…” Phương Thanh Quỳ ngập ngừng nói.“Cũng không phải là không có cách.” 
Cặp mắt Giả Thược lập tức sáng rực: “Thật sao?” 
“Cậu cứ thử xem!” Phương Thanh Quỳ nheo mắt cười nói: “Dù gì thì cũng tốt hơn là không lấy được chồng.” 
“Cách gì vậy?” Giả Thược gần như đã nhào vào lòng Phương Thanh Quỳ, hung phấn kêu lên: “Thanh Thanh, mau nói đi nào…” 
Nhìn Giả Thược đang ôm lấy mình bằng hai tay,cặp mắt to tròn long lanh toát ra vẻ hết sức ngây thơ, Phương Thanh Quỳ cười hà hà nói: “Chắc cậu còn hiểu rõ Chân Lãng hơn tớ, đúng không?
Hiểu rõ? Đúng là cô hiểu rõ thật, nhưng cái gã Chân Lãng đó mà có nhược điểm sao? 
“Cậu nói xem, tớ đánh ngất hắn ta rồi trói lại,có được không nhỉ? Dù sao ngày mai mẹ tớ cũng đi rồi.” Giả Thược đột nhiên nảy ra một ý tưởng không thực tế cho lắm. 
“Vậy nếu cậu xem mặt không thành công, mỗi lần đều phải đánh ngất anh ta à?” Phương Thanh Quỳ cười phì một tiếng, tỏ rõ xem thường. 
Cũng đúng, vậy nên làm thế nào bây giờ? 
Vỗ nhẹ lên cánh tay đang ôm chặt, không chịu buông của Giả Thược, Phương Thanh Quỳ trầm ngâm nói: “Cậu đối phó với tớ thế nào thì hãy đối phó với anh ta như thế, chắc là không sai đâu.” 
Đối phó với Thanh Thanh thế nào thì đối phó với hắn như thế ư? 
Chẳng lẽ… 
Ngó lại động tác của mình lúc này, khuôn mặt Giả Thược bắt đầu trở nên méo mó: “Cậu… cậu định bảo tớ ôm lấy Chân Lãng rồi ấy ấy thế này đấy hả?” 
“Cứ thử xem sao!” Phương Thanh Quỳ gỡ tay Giả Thược ra, đứng dậy: “Lấy lòng anh ta một chút dù sao cũng không phải là chuyện xấu.” 
Bảo… bảo cô đi lấy lòng Chân Lãng ư? 
Đây thật đúng là một tiếng sấm nổ giữa trời quang! 
Mà tồi tệ hơn, sau khi tiễn đưa hoàng thái hậu trở về, chuẩn bị quay lại cái ổ chó kia, cô đã nhận được tin từ chủ nhà, thông báo rằng căn nhà tồi tàn, rách nát mà cô đã ở suốt hai năm sắp bị dỡ bỏ. 
Chỉ sau một đêm, cô đã trở thành một người vô gia cư đáng thương. 
Ở cùng với Phương Thanh Quỳ ư? Hình như người ta đang sống với cả ông bà, cha mẹ đấy ạ! 
Vậy… 
Đứng ngoài cửa của khu nhà ở cao cấp, sau khi do dự một chút, cô liền bước thẳng vào trong. Dù sao thì cũng ở lâu như vậy rồi, ở thêm một thời gian nữa chắc cũng không sao nhỉ?

0 nhận xét:

Post a Comment