468x1000 Ads

Truyện

OAN GIA TƯƠNG PHÙNG: Chương 1

CHƯƠNG 1 

“Phật dạy, năm trăm lần ngoái đầu nhìn ở kiếp trước mới đổi lại được một lần thoáng gặp gỡ ở kiếp này, nếu sớm biết sẽ gặp cô, ở lần ngoái đầu thứ bốn trăm chín mươi chín, tôi đã móc đôi mắt mình ra rồi!” 
[Trích lời Chân Lãng] 


Hai mươi hai năm trước. 
Dịp cuối tuần là thời gian phúc lợi mà xí nghiệp dành cho công nhân, phòng tắm mở cửa miễn phí. Đối với những công nhân viên muốn tiết kiệm tiền và người nhà của họ, đây đúng là một chuyện đặc biệt tốt, bởi vì không chỉ mình bọn họ được tắm mà còn có thể dẫn theo cả con trai, con gái, chị chồng, em vợ đến tắm cùng. Mỗi lần phòng tắm mở cửa, cả đám người, nam có, nữ có lập tức chạy ào ào tới như cơn gió lốc, chen lấn, xô đẩy để vào. 
Đương nhiên, giành vòi nước cũng phải có kỹ thuật, cần chú ý tới các ngón chen lấn, đùn đẩy, mỗi động tác đều phải tập trung sở trường của rất nhiều nhà, từ Thái cực quyền của Trung Quốc, Karate của Nhật Bản, Taekwondo của Hàn Quốc, quyền Thái của Thái Lan, Nhu thuật của Braxin cho đến Ba mươi sáu kế trong binh pháp Tôn Tử. Người có thể xông vào đầu tiên rồi một mực ở lại trong đó cho đến cuối cùng ắt là cao thủ trong việc giành chỗ ở căng tin hay trên xe buýt. 
Tại sao lại nói như vậy? Ví dụ thế này nhé! Khoảnh khắc bạn mở cửa, cần dùng bí quyết chữ “chắn” trong tán đả, chặn người khác ở phía sau, đảm bảo rằng mình là người đầu tiên, như vậy mới có thể giành được lợi thế. Sau khi vào, cũng không được cởi quần áo ngay, việc đầu tiên cần làm là treo đồ bên dưới vòi nước – đây là chiến thuật bắt giặc phải bắt kẻ cầm đầu. Khi tắm, đứng hình chữ T, hai tay chắn trước ngực – tư thế trong quyền anh. Hễ ai có ý đồ đến gần, cần quát: “Ông đây vừa mới đến” để hắn phải buồn bã rời đi – ấy là liệu trước tiên cơ để giành phần thắng. Nếu gặp phải kẻ không biết điều, vậy thì cần nhờ Thái cực – cơ thể động nhưng chân không động, mặc kệ cho người ta xô đẩy, cơ thể ta tựa cành dương liễu đung đưa trong gió, còn chân thì như đã mọc rễ dưới đất rồi. 
Phụ nữ thì tất nhiên không thể vung tay, đưa chân nhiều như đàn ông, nhưng họ lại có một tuyệt chiêu khác, ấy là bí quyết kéo dài thời gian. Nước miễn phí, có ai mà không thích dùng, quần áo bẩn, bít tất thối chất đống trong nhà cả tuần đều được đóng gói mang đến để giặt từ từ. Cô Lý ở phân xưởng sản xuất còn mang cả ga giường, vỏ chăn của năm chiếc giường đến giặt, kết quả là khi đi qua cửa liền bị kẹt, người phía sau vừa đẩy một cái, lập tức ngã úp mặt xuống đất, gói đồ sau lưng đè lên người, sau đó còn bị vô số đôi chân giẫm đạp. Cuối cùng, bề ngang của cô Lý thêm hẳn ba centimét, còn bề dày thì mỏng bớt chừng hai đốt ngón tay. 
Phụ nữ thường tắm cho con trước, xong xuôi liền vứt bọn nhóc qua một bên cho chúng tự chơi đùa, sau đó giặt đống quần áo mang theo, vừa giặt vừa nói đủ thứ chuyện phiếm trên trời dưới đất, tiếng nước chảy rào rào cũng không thể làm giảm sự nhiệt tình của bọn họ. 
Lúc này, một cặp phụ nữ ngồi cạnh nhau đang tán gẫu hết sức vui vẻ. 
Chồng của người phụ nữ ngồi bên trái là nhân viên kỹ thuật của phân xưởng, họ Giả, cho nên cô được mọi người trong xí nghiệp gọi là cô Giả. Còn chồng của người phụ nữ ngồi bên phải thì có cái chức hờ ở phòng tài vụ, nhưng thực ra sớm đã lẻn ra ngoài làm ăn buôn bán, anh ta họ Chân, do đó cô được mọi người gọi là cô Chân. 
“Cô Giả này, lần này chia phòng cô rút được ở tầng mấy thế?” Cô Chân ra sức vắt khô chiếc áo, chậm rãi hỏi. 
Trong căn phòng tắm mịt mù hơi nước, cô Giả xát xà phòng vào chiếc váy của con gái rồi vò nhẹ, trả lời: “Tầng bốn, phía tây.” 
“Thật sao?” Cô Chân chợt dừng động tác. “Tôi cũng ở tầng bốn, phía đông.” 
“A!” Cô Giả bỏ chiếc váy xuống, khẽ vẩy những giọt nước trên tay, vui vẻ nói: “Vậy là chị em mình sắp là hàng xóm của nhau rồi!” 
“Sau này chúng ta phải giúp đỡ lẫn nhau đấy!” 
“Tất nhiên, tất nhiên!” 
Hai người đang phấn khởi nhìn nhau bằng ánh mắt chứa chan tình cảm vì sắp trở thành hàng xóm mới thì từ phía góc phòng tắm chợt vang lên tiếng kêu thảm thiết: “A…” 
Âm thanh ấy quá chói tai, khó mà phân biệt được là giọng của con trai hay con gái. Hai người phụ nữ cùng ngoảnh lại… 
Một cô nhóc mũm mĩm trần như nhộng, người còn dính đầy bọt xà phòng chạy nhanh tới, đang kéo… đang kéo… ặc… đang kéo một cậu con trai, chỉ có điều việc này hơi đặc biệt, cô nhóc không kéo tay cậu nhóc, cũng không phải bá vai bá cổ, mà là… mà là… đang nắm cái thứ nhỏ nhỏ, xinh xinh trông như quả ớt bên dưới rốn, giữa hai chân cậu nhóc. 
“Mẹ!” Cô nhóc chạy đến trước mặt mẹ, cất giọng trong trẻo hỏi: “Đây là cái gì thế? Tại sao Chân Lãng có, còn con thì không?” 
Giữa làn hơi nước mịt mờ trong phòng tắm, cặp mắt cô nhóc trông thật hồn nhiên, đáng yêu, ẩn chứa sự tò mò và lòng ham học hỏi vô hạn. 
Sau khi nhìn rõ con gái đang nắm thứ gì trong tay, cô Giả lập tức chống nạnh, quát lớn: “Giả Thược, buông ngay ra cho mẹ!” 
Cô nhóc mũm mĩm lập tức ngoảnh mặt đi vẻ bướng bỉnh: “Không! Tại sao Chân Lãng có cái này, còn con thì không chứ? Có phải khi nhặt con về từ thùng rác, mẹ đã nhặt thiếu rồi không?”
Cô Giả thấy con gái có vẻ nhất quyết không buông, liền đưa tay véo mạnh một cái vào cổ tay cô bé, nói: “Mau buông tay ra, Chân Lãng bị con làm đau rồi đấy!” 
“Không!” Cô nhóc dường như đã quyết tâm bảo vệ món đồ chơi mà mình yêu thích, không những không buông tay, ngược lại còn bóp thử, sau đó tò mò nói: “Cái thứ này mềm mềm, hay thật, con cũng muốn có. Mẹ bảo Chân Lãng tặng cho con đi!” 
Cô nhóc vừa bóp một cái, cậu nhóc đáng thương lập tức khóc òa, nước mắt tuôn ra còn nhiều hơn vòi nước máy, tiếng gào khóc như xuyên thủng cả nóc căn phòng: “Mẹ ơi, đau quá!” 
Cô Chân vội ôm lấy con trai. Đáng thương thay cho cậu nhóc mới ba tuổi, tiếng khóc vang vọng rất xa, có thể chọc thủng cả bầu trời. Rồi cậu nhóc rúc vào lòng mẹ, thút thít: “Mẹ ơi, con không cần nữa! Đau quá! Cho Giả Thược, cho Giả Thược đi…” 
“Giả Thược!” Cô Chân khẽ vuốt ve khuôn mặt đầy vẻ khát khao của cô nhóc, dịu dàng nói: “Cái này ấy mà, phải đợi lớn rồi mới cho được, hay là cháu đợi Chân Lãng lớn, rồi cô bảo nó tặng cho cháu nhé?” 
“Thật ạ?” Cặp mắt cô nhóc lập tức sáng ngời, nhưng ngay sau đó lại buồn thiu nói: “Nhưng nếu Chân Lãng lén tặng nó cho người khác thì phải làm sao?” 
“Vậy cháu hãy ở bên cạnh nó mà canh chừng, đừng để nó tặng cho người khác, như vậy có được không?” Trong mắt cô Chân thoáng qua nét trêu chọc, rồi cô lại nhìn cậu nhóc đang khóc nhè trong lòng mình, bật cười vui vẻ. 
Giả Thược gật đầu đầy kiên định, rồi chậm rãi buông tay vẻ nuối tiếc. Trước lúc buông tay, cô bé không nhịn được còn bóp thêm hai cái, vẻ mặt rất nghiêm túc, nhìn chú nhóc đáng yêu trước mặt: “Chân Lãng, cậu đồng ý rồi nhé! Cái này sau này phải tặng cho tớ, không được cho người khác đâu đấy!” 
Khuôn mặt cậu nhóc giàn giụa nước mắt, người cũng ướt đẫm, chẳng khác gì chú bé người gốm đáng yêu. Nghe Giả Thược nói, cậu nhóc gật đầu thật mạnh, khóc thút thít, cặp mắt đen nhánh long lanh, cái miệng nhỏ xinh hồng lên, căng mọng vì hơi nước nóng. 
Nhìn vẻ mặt đáng thương của cậu nhóc, Giả Thược cuối cùng cũng cảm thấy chút áy náy. Dù sao cái thứ ấy sớm muộn cũng là của mình, vậy thì nên an ủi người đã nhường cho mình một chút mới phải. Nghĩ thế, cô nhóc bèn đưa bàn tay ướt rượt lau lấy lau để khuôn mặt của cậu nhóc, nói: “Tớ thơm cậu một cái, rồi cậu không khóc nữa, được không nào?” 
Chân Lãng nghiêng đầu suy nghĩ một lát, vẻ hơi do dự, rồi… khẽ gật đầu. 
Giả Thược lập tức nở nụ cười ngọt ngào, đỡ lấy khuôn mặt hết sức đáng yêu kia, chậm rãi ghé miệng lại, thơm một cái rõ kêu: “Chụt!” 
Cô Chân vỗ nhẹ đầu Chân Lãng, khẽ giục: “Người ta đã thơm con rồi, có phải con cũng nên thơm lại người ta một cái không?” 
Chân Lãng hơi chun mũi, nhìn cô nhóc mũm mĩm đang cười đến híp cả mắt lại, cái miệng hơi dẩu lên, ấm ức ghé sát tới. Trong lúc đó, hai bàn tay cậu nhóc một mực giữ chặt lấy chỗ bị đau, nước mắt vẫn ngân ngấn. 
Một bé trai, một bé gái, cả hai trần như nhộng, ôm chặt lấy nhau, cùng ký kết cái hợp đồng “miệng”. Năm đó, hai đứa nhóc mới ba tuổi.
***
Tại khu vực phồn hoa nhất giữa trung tâm thành phố có một tiệm chụp hình dành cho nữ giới hết sức tinh tế và trang nhã, lạ một điều là giữa nơi phố xá náo nhiệt, sầm uất, nó lại có vẻ vô cùng thanh vắng. Nhưng đừng vì thế mà cho rằng việc làm ăn ở đây không tốt, đơn giản là tiệm chụp hình này chủ yếu chỉ nhận đặt hàng, mỗi ngày thường chỉ có những người đã hẹn trước mới tới đây. Cho dù như thế, một số nhiếp ảnh gia rất được yêu thích của cửa tiệm vẫn phải rất vất vả, đơn đặt hàng đã kéo dài đến tận nửa năm sau. 
Nhưng lúc này, một nhiếp ảnh gia rất được yêu thích lại đang ngả người trên ghế vẻ lười nhác, một tay chống cằm, một tay khẽ gõ xuống mặt bàn kính làm phát ra những âm thanh trong trẻo, đôi chân thon dài thì gác lên chiếc ghế đối diện, chẳng có vẻ gì là nghiêm chỉnh. Giữa khung cảnh lãng mạn ấy, mái tóc ngắn bồng bềnh kia càng làm toát lên nét hoạt bát, nghịch ngợm. 
Chiếc áo sơ mi trắng của người đó để mở hai chiếc cúc trên cùng, làm lộ ra phần xương quai xanh. Chiếc quần dài màu đen làm tôn lên thân hình mảnh khảnh, thoáng nhìn qua thì chẳng khác gì một nhà quý tộc người Pháp thế kỷ 18, và nếu có thêm một thanh khiếm nữa thì chính là một thiếu niên tuấn tú bước ra từ bức tranh sơn dầu. 
“Ôi…”Tiến thở than buồn bực vang lên, giọng khàn khàn, có đôi phần ảnh hưởng đến sự hoàn mỹ. Cặp mắt trong veo kia nheo lại, tỏa ra những tia căm hờn, loáng thoáng có tiếng răng ken két. 
Một cô gái ở cách đó không xa, đung đưa thân hình quyến rũ bước tới, chiếc váy lụa dài phất phơ, mang dáng vẻ của một mỹ nữ yêu kiều thời cổ đại. Cô nàng đặt một hộp kẹo ngậm trị đau họng xuống bàn, đẩy tới trước mặt người nọ rồi hỏi: “Sao thế? Lại đau họng à? Hôm qua ngủ muộn quá phải không?” 
Bàn tay uể oải kia không hề khách sáo vớ lấy hộp kẹo, lấy một viên, bỏ vào miệng, rồi hơi hắng giọng, nhưng chẳng thấy đỡ. 
“Hôm qua mẹ tớ gọi điện, nói là muốn đến thăm tớ.” Người nọ nói, giọng khàn khàn, âm thanh như pháp ra từ kẽ răng. “Nhân tiện kiểm tra xem tớ sống như thế nào.” 
“Dođó cậu mới lo lắng đến nỗi ngủ không được, cuối cùng thì thành cái bộ dạng này phải không?” Những chiếc móng tay dừng lại giữa không trung. Phương Thanh Quỳ cười vang, hỏi: “Có phải là đang nghĩ đến việc lại phải ở cùng với người đó nên mới ỉu xìu, sáng sớm đã đến đây thở vắn than dài đúng không?” 
“Ai nói tờ xìu chứ?” Người nọ lập tức giống như con gà bị chọc tiết, bật dậy khỏi ghế, giọng nói nghe như tiếng xé vải: “Tớ đang nghĩ xem phải làm thế nào mới có thể đấm một cú cho con ma ốm đó phải vào bệnh viên.” 
Phương Thanh Quỳ nở nụ cười cổ quái, nhìn ra bên ngoài cánh cửa kính màu nâu: “Không phải người ta đang ở trong bệnh viện ngay đối diện chúng ta sao? Nếu cậu thật sự muốn đánh, đi qua đó chẳng cần đến hai phút,chẳng lẽ cậu lại tiếc chút thời gian ấy à.” 
Một nắm đấm dứ dứ trước mặt cô nàng: “Phương - Thanh - Quỳ! Đừng - có - khiêu -khích - tớ!” 
Phương Thanh Quỳ thản nhiên dùng hai ngón tay gạt nắm đấm đó, tặc lưỡi, lắc đầu nói:“Thật không hiểu nổi bọn cậu nữa! Hai người giống như kẻ thù mười tám khiếp, việc gì còn phải giấu giếm cha mẹ hai bên, làm bộ tình cảm sâu đậm lắm ấy, dứt khoát chia tay, cả đời không qua lại với nhau nữa không phải là được rồi sao?” 
Khuôn mặt điền trai kia lập tức nên méo mó: “ Năm đó mẹ anh ta nước mắt nước mũi giàn giụa nhờ tớ chăm sóc anh ta, có trở mặt thì cũng phải là anh ta trở mặt trước,không phải tớ!” 
Phương Thanh Quỳ chán nản nói: “Như thế cũng có thể coi là lý do được sao?” 
Người ngồi đối diện trừng mắt hỏi: “Thế nào còn không thể coi là lí do được sao?” 
“Có thế sao?” 
“Không thể sao?” 

Hai người trừng mắt nhìn nhau, kiên quyết giữ ý kiến của mình, thật hết sức nhạt nhẽo!

Phương Thanh Quỳ chẳng buồn so đo nữa, nói: “Hôm nay ít nhất còn có ba cuộc hẹn, sao vẫn có thời gian rảnh mà làm căng với tớ thế? Còn không bắt đầu làm việc đi?” 

Nhưng cái giọng khàn khàn kia vẫn không có vẻ gì là muốn buông tha cho cô nàng:“Phương Thanh Quỳ, mau nói rõ ra cho tớ, lý do của tớ có vấn đề gì?” 
Cô nàng hết cách, đành làm một động tác hoàn toàn không phù hợp với cách ăn vận của mình lúc này, ngẩng đầu nhìn trời, trợn mắt nói: “Cậu có thể coi như tớ chưa nói gì được không?” 
“Không!” 
Cô biết mà, chỉ cần liên quan đến người đó, người trước mặt này sẽ trở nên hết sức khác thường, cố chấp, nhỏ nhen, hơn nữa… 
Nhìn vào đôi mắt xinh đẹp kia, chỉ thấy trong đó là một ngọn lửa đang bị đè nén vô cùng đáng sợ. Cô thầm mong thời gian này tốt nhất đừng có ai gây chuyện với con người nóng tính đó. Nếu không, chỉ e khu vực có bán kính năm mét sẽ bị nổ tung. 
Có điều, hiển nhiên là ông trời không nghe thấy lời khấn cầu của cô. 
“Rầm!”Cánh cửa kính bị đẩy mạnh, đập vào tường làm phát ra âm thanh rất lớn. 
Hai người trừng mắt nhìn nhau rồi ngoảnh đầu nhìn về hướng phát ra âm thanh đó, chỉ thấy trước cửa có một người đàn ông đang khoanh tay trước ngực, cơ bắp cuồn cuộn như muốn xé rách cả chiếc áo bó sát người. Nhìn hai múi thịt nổi lên trước ngực gã đó, Phương Thanh Quỳ đoán ít nhất nó cũng phải cỡ cup B. 
“Ai là chủ tiệm này?” Gã đó quát lên, cánh cửa kính lại rung lên một hồi. “Nghe nói chỗ này có một gã thợ chụp ảnh nổi tiếng, cực kỳ đẹp trai. Hắn ở đâu? Ông đây muốn gặp hắn.” 
Phương Thanh Quỳ đưa mắt liếc nhìn người ngồi đối diện, nuốt nước miếng, rồi lập tức nở nụ cười ấm áp quen thuộc: “Chào anh, chỗ chúng tôi là tiệm chụp hình dành cho nữ giới, nam giới xin dừng bước! Nếu anh thật sự muốn chụp hình, xin đi ra cửa, rẽ trái, đi tiếp chừng hai mươi bước chân, ở đó có tiệm chụp ảnh cưới và tiệm chụp hình dành cho nam giới.” 
Người đàn ông đó trừng mắt giận dữ, toàn than như tỏa ra những ngọn lửa nóng bừng,trên khuôn mặt biến dạng như viết rõ dòng chữ: “Người lạ chớ tới gần.” Ánh mắt gã bỏ qua Phương Thanh Quỳ, dừng lại trên khuôn mặt anh chàng tuấn tú kia, gằn giọng hỏi: “Nam giới dừng bước, tại sao hắn ta lại ở đây?” 
Nụ cười trên khuôn mặt Phương Thanh Quỳ trở nên cứng đờ: “Chuyện này…chuyện này…chúng ta ra ngoài đã rồi hãy nói, kẻo lát nữa khách hàng tới đậy sẽ bị anh làm cho sợ mất.” 
Người đàn ông đó tỏ ra hơi bình tỉnh hơn một chút, chậm rãi xoay người, nhưng chưa nhấc chân gã đã quay lại, nhìn chằm chằm vào ngực anh chàng kia, ặc, trên đó có chiếc thẻ công tác. Giọng gã lập tức cao hẳn: “Hử? Nhiếp ảnh gia…” 
Tiếng gào thét làm rung động cả căn phòng, một nắm đấm hung hăng vung thẳng tới: “Dám dụ dỗ bạn gái của ông, để nó cả ngày điên đảo vì mày, còn thoát y cho mày chụp ảnh nữa chứ. Hôm nay ông phải đánh chết mày mới được!” 
Khuôn mặt đã trang điểm kỹ càng của Phương Thanh Quỳ lập tức biến đổi, cô vội đưa tay lên che mắt, căng họng kêu to: “Đừng mà!” 
“Bốp!” 
“Bịch!” 
“Xoảng!” 
Một loạt những âm thanh liên tiếp vang lên trong căn phòng không lớn, cứ như có động đất cấp năm vậy. Căn phòng tiếp khách đẹp đẽ sắp sửa xong xuôi chẳng mấy chốc đã hoàn toàn biến dạng. 
“Bốp!”Đó là tiếng nắm đấm giáng xuống một cơ thể bằng xương bằng thịt. 
“Bịch!”Đó là tiếng cái bị thịt rơi xuống đất, nguyên nhân gây ra cơn động đất cấp năm là đây. 
“Xoảng!”Cái mặt bàn làm bằng kính bị đap cho nát tành, rơi xuống khắp người đàn ông nọ.Bức tranh treo tường đã nghiêng hẳn đi, chiếc ghế thì nẳm rên rỉ ở hóc tường. 
Phương Thanh Quỳ chậm rãi hé những ngón tay đang che mắt ra. Khi nhìn thấy cảnh trước mắt, cô nàng không giữ nổi hình tượng đoan trang, thanh lịch thường ngày, lập tức kêu lên, giọng hết sức chói tai: “Tôi đã nói đừng rồi mà! A!... Cửa tiệm của tôi!A!..Tranh của tôi!A!...A!...Chiếc bàn tròn kiểu Pháp tôi vừa mới mua!A!...A!...A!..” 
Những ngón tay thon dài trắng muốt nhẹ nhàng đưa lên, vuốt lại mái tóc ngắn mềm mại.Nhiếp ảnh gia kia khẽ cất bước rời di, cất gọng khàn khàn: “Tớ đi làm việc đây.” 

Phương Thanh Quỳ ngồi bên cái “xác” nằm trên mặt đất mà róng lên: “Tôi mới mua nó có một tuần, gã lần trước còn chưa đền tiền cho tôi!”

Thủ phạm đã chạy mất rồi, không nghe thấy lời cô nói, hết cách, cô đành trút giận xuống cái gã đáng thương đã nằm trên mặt đất hồi lâu mà chưa ngồi dậy: “Đã bảo anh dừng có đánh rồi, chưa biết rõ ràng mọi chuyện mà đã động chân động tay,anh có biết đối thủ của mình là ai không? Đó là thiên tài suýt đã vào đội tuyển quốc gia để thi đấu ở thế vận hội, đội Judo, dội Taekwondo đều muốn nhận người ta đấy!”

Gã đàn ông từ từ ngẩng lên, vết đỏ giữa mặt sưng vù, rồi chuyển sang thâm tím, tay vẫn đang ôm bụng, khó khăn lắm gã mới nói thành tiếng: “Có thể gọi xe cứu thương giúp tôi không?” 
Cô nàng xinh đẹp nở nụ cười dịu dàng: “Được thôi!” 
Gã đàn ông lại gục xuống, dáng vẻ vô cùng đau đớn: “Cảm ơn!” 
“Có điều, trước tiên anh phải trả cho tôi hai ngàn đồng tiền chiếc bàn, một trăm đồng tiền đền bù tổn thất tinh thần, hai trăm tiền quét dọn, ngoài ra còn bốn hào tiền điện thoại nữa.” Nụ cười cô càng rạng rỡ, ngón tay bấm máy tính nhoay nhoáy,sau đó đưa chiếc máy tính tới trước mặt gã đàn ông nọ: “Tổng cộng là hai ngàn ba trăm bốn hào, côi như là hai ngàn ba trăm mười đồng.” 
“Tại sao tôi phải trả tiền?” Gã đàn ông đó vẫn ôm bụng, hỏi với giọng yếu ớt: “Rõ ràng là nhân viên của tôi đánh tôi, đồ cũng do hắn làm vỡ.” 
“Không trả phải không?” Phương Thanh Quỳ nhặt một chiếc ghế lên, nhẹ nhàng phủi lớp bụi,rồi đặt nó xuống, ngồi rung đùi đối diên với gã đàn ông: “Anh không trả cũng được thôi, cùng lắm thì tôi sẽ truyền tin tức ra ngoài. Một gã đàn ông cao to như anh mà bị một cô gái đấm cho một cú đã gục luôn, đến mức phải gọi xe cứu thương. Trong bộ dạng của anh cũng chắc là người lăn lộn ngoài xã hội, thử nghĩ xem, nếu tin tức này mà truyền ra ngoài…” 
Cô không nói tiếp, nháy mắt với gã. 
Còn gã đàn ông nằm trên đất lúc này đã ngây người: “Cô…cô nói cái gì?..Giả…Giả…” 
“Ngay đến việc Giả Thược là một cô gái mà anh cũng không biết, đã dám gây sự rồi?” Cô gí nhẹ ngón tay lên trán nhẵn bóng của gã đàn ông. “Những việc ẩu đả kiều này chỗ tôi cứ một, hai tháng lại xảyra một lần. Mà anh đến gây sự vào đúng lúc tâm trạng cô ấy tồi tệ nhất. 
Khuôn mặt gã đàn ông càng tỏ vẻ đau khổ: “Không ngờ cô ta lại là con gái. Loại con gái dữ dằn vậy sao không vào đội tuyển quốc gia đi chứ? Để ngoài gây hại cho xã hội thế này là không đúng đâu.” 
Phương Thanh Quỳ chống cằm, nhìn ra ngoài cửa, sau khi chắc chắn không nhìn thấy người nào đó nữa, mới hạ thấp giọng nói: “Bởi vì khi đội tuyển quốc gia lựa chọn thành viên, cô ấy đã bị một gã đàn ông lừa gạt, do đó mới bỏ lỡ cơ hội.” 
Trán người đàn ông nọ lập tức lấm tấm mồ hôi, miệng mở to hết cỡ, không cách nào ngậm lại được, một lúc sau mới phun ra một câu: “Gã đó vẫn sống chứ?” 
Phương Thanh Quỳ gật đầu thật mạnh: “Vẫn sống, hơn nữa sống rất tốt, rất khỏe mạnh là đằng khác." 
Tiếng còi xe cứu thương từ đằng xa vọng tới, mấy vị bác sĩ mặt mày hờ hững mang chiếc cán đi tới gã đàn ông, khiêng anh ta lên xe. Anh ta vẫn nắm chặt tay Phương Thanh Quỳ không nỡ buông: “nói cho tôi biết đi, gã đó là ai vậy, tôi muốn bái hắn làm sự phụ.” 
Phương Thanh Quỳ đưa mắt nhìn theo gãđàn ông được khiêng đi bằng cáng, nhẹ nhàng vẫy tay, rồi lại nhìn qua phía bệnh viện xa hoa ngay đối diện tiệm ảnh, nói chân thành: “Anh yên tâm, anh sắp gặp được người đó rồi, nhớ kỹ nhé, tên anh ta là Chân Lãng.”
***
“Bác sĩ Chân!” 

Cô y tá xinh đẹp đứng cạnh cửa, chớp chớp đôi hàng long mi hệt như chiếc chân ruồi không biết đã bôi mấy lớp mascara, nói: “Ông Vương tới khám lại,nói là nhất định phải gặp anh một lần.” 
Người ngồi sau chiếc bàn làm việc khẽ cử động, rồi ngước đôi mắt đang tập trung vào cuốn bệnh án lên nhìn. 
Trên khuôn mặt anh là cặp mắt kính gọng vàng được đỡ bởi sống mũi cao, thẳng tắp,nét mặt lạnh đầy vẻ nghiêm túc và cẩn trọng. Chiếc áo blouse trắng trên người hoàn toàn không có vẻ thùng thình và xộc xệch như người khác, ngược lại còn làm tôn lên vẻ nho nhã, hết sức vững vàng. Những ngón tay dài mảnh khảnh đang cầm cuốn bệnh án, ánh nắng chiếu xuống chiếc bàn, sắc vàng tỏa lên người anh. 
“Được.” Anh khẽ gật đầu, ánh nắng thoáng lóe lên trên cặp mắt kính của anh. “Tôi sẽ qua đó ngay.” 
Giọng anh thật ấm áp và trong trẻo, hệt như ánh mặt trời chiếu qua ô cửa chớp lúc này, nhàn nhạt mà dịu nhẹ. Cô y tá đang ôm một xấp bệnh án, ngẩn ngơ nhìn vị bác sĩ vừa đứng dậy, trong mắt tràn ngập vẻ say đắm. 
Chân Lãng ngẩng lên, phát hiện cô y tá vẫn đứng bên cửa, hơi nhướng mày hỏi: “Còn chuyện gì nữa sao?” 
“Dạ…” Khuôn mặt xinh đẹp của cô y tá lập tức ửng hồng. “Em…em…em muốn hỏi một chút, bác sĩ có muốn ăn chút gì không? Ông Vương mang rất nhiều quà đến, em lấy cho anh một ít nhé?” 
Khóe miệng thoáng qua một nụ cười nhã nhặn, anh khẽ gật đầu nói: “Được, làm phiền cô rồi.” 
Cô y tá xoay người lại rồi chạy đi thật nhanh. Vị bác sĩ kia bỏ chiếc kính không độ xuống bàn, cặp mắt hơi xếch tuyệt đẹp lộ ra, trông không còn vẻ điềm tĩnh như trước nữa, thay vào đó là một nụ cười tươi rạng rỡ cùng cặp mắt đào hoa hấp dẫn vô cùng. 
Ngón tay anh nhẹ nhàng ấn xuống, mở ô cửa chớp, nhìn về phía mặt đường đối diện. Một vị trí tốt ở tầng năm giúp anh có thể dễ dàng quan sát mọi phong cảnh ở phía bên đó. Tại đó có quán cà phê có không khí tốt nhất thành phố, có tiệm cơm Tây phục vụ tốt nhất thành phố, còn có… tiệm chụp hình dành cho phụ nữ nổi tiếng khắp thành phố. 
Xe cứu thương dừng lại bên ngoài tiệm chụp hình, chẳng bao lâu sau đã phát ra tiếng còi hú chói tai, chạy về phía cổng lớn của bệnh viện. Nụ cười bên khóe miệng anh trở nên đầy ý vị, cặp mắt mắt cũng nheo lại như đang suy ngẫm điều gì. 
Không biết gã nào xui xẻo nào vừa dính đòn oan nữa đây? 
Đưa mắt nhìn chiếc đồng hồ trên tường, vẫn còn sớm, không biết người đó có thể nhịn được đến bao giờ nhỉ? Anh thầm nghĩ ngợi. Vừa hôm qua, anh nhận được điện thoại của mẹ, thông báo việc cô Giả chuẩn bị tới thăm hai người. Nếu không có gì bất ngờ, sớm muộn gì hôm nay cái thùng thuốc súng cũng sẽ xuất hiện trong phòng làm việc của anh. 
Anh đưa tay cầm chiếc kính trên mặt bàn, đưa qua đưa lại giữa mấy ngón tay, khóe miệng ẩn hiện một nụ cười dịu dàng, dáng vẻ đó khiến cô y tá vừa bưng chiếc bánh ga tô trở lại liền ngây người. 
“Bác…bác sĩ Chân…” Cô y tá thiếu chút nữa đã cắn phải lưỡi, hoàn toàn không dám tin vào đôi mắt mình lúc này nữa. 
Chiếc kính được đeo trở lại, vị bác sĩ có phong cách điềm tĩnh, vững vàng kia cũng đã quay về. Anh đón lấy chiếc bánh ga tô từ trong tay cô y tá, mỉm cười một cách lễ độ: “Để lát nữa tôi ăn, giờ tôi đi gặp ông Vương một chút xem tình hình thế nào.” 
Mùi nước hoa thoảng trong không khí, bóng người cao lớn kia sau nháy mắt đã đi ra khỏi phòng, chỉ còn lại cô y tá ngẩn ngơ đứng đó, không ngừng chớp chớp hai hàng chân ruồi, ánh mắt ngợp vẻ đắm say. 
Nụ cười vừa nãy, nét mặt vừa nãy thật sự là của bác sĩ Chân ư? Đó đúng là bác sĩ Chân thường ngày luôn hết sức nghiêm túc, nói năng khách sáo, đúng mực ư? Chắc chắn là cô nhìn nhầm rồi, chắc chắn là như thế. 
***

Chân Lãng đi vào phòng khám, khẽ gật đầu với ông lão đang được kiểm tra sức khỏe trong phòng, lên tiếng hỏi: “Ông Vương, ông đến khám lại ạ? Gần đây ông có chỗ nào không khỏe không?” 

“Không, tất cả đều rất ổn.” Ông lão vẫy vẫy cánh tay, tươi cười nói: “Ai cũng công nhận cậu là bác sĩ mổ chính của khoa Phẫu thuật lồng ngực hàng đầu cả nước hiện nay, tôi mời cậu đúng là không nhầm chút nào. Tôi nghe nói trong quá trình phẫu thuật còn xảy ra sự cố bất ngờ, nếu không nhờ có cậu bình tĩnh xử lý thì e là cái mạng già này đã chẳng còn nữa rồi, tuổi còn trẻ mà đã có được bản lĩnh như vậy thật giỏi quá…” 
Chân Lãng mỉm cười đáp: “Đều là y tá nói quá lên thôi, không nguy hiểm đến vậy đâu.” 
Ông lão nhìn Chân Lãng, ánh mắt thể hiện sự khen ngợi: “Tốt, không kiêu ngạo, không nóng nảy, rất có phong độ! Những người khác đều không dám làm phẫu thuật ghép phổi cho người có tuổi như tôi, trả bao nhiêu tiền cũng không được, chỉ có cậu là đủ can đảm thôi.”

Chân Lãng ngồi hàn huyên với ông lão, thái độ đúng mực, nhưng đây chỉ là vì chức trách của một bác sĩ mà thôi. 

Ông Vương khẽ vỗ nhẹ vào tay cô gái đang đứng bên cạnh đỡ mình, nói: “Thiếu Hoàn, đây là bác sĩ Chân, nếu không có cậu ấy, ông của cháu đã chẳng còn sống mà đợi cháu về nữa rồi.” 
Vương Thiếu Hoàn giậm chân một cái, làm bộ giận dỗi, trách móc: “Ông… ông đừng nói như vậy! Ông nhất định sẽ sống đến một trăm tuổi.” 
Ông Vương cười hà hà nói: “Bác sĩ Chân đừng cười nhé, đứa cháu gái này của tôi vừa từ nước ngoài về, đã lâu rồi chưa được gặp tôi, nó hay vậy lắm.” 
“Dạ vâng!” Chân Lãng đang ngồi lật xem các mục cần kiểm tra, khách sáo trả lời. 
“Bác sĩ Chân!” Vương Thiếu Hoàn đi tới trước mặt anh, hỏi: “Sức khỏe của ông nội tôi hồi phục thế nào rồi?” 
Chân Lãng ngẩng lên, thấy cô gái khoanh tay trước ngực, còn xách theo một chiếc túi nhỏ, khóe miệng khẽ nhếch lên, cười hết sức đáng yêu. Cô tiến lại phía anh, mái tóc uốn rủ xuống, trông hệt như một cô búp bê xinh đẹp. 
Anh chỉ liếc nhìn, rồi lại cúi đầu, chậm rãi trả lời: “Cũng khá hơn rồi, có điều không được để ông nội cô làm việc vất vả nữa, tốt nhất là tìm một nơi không khí trong lành để ông tĩnh dưỡng một thời gian.” 
Ông Vương gật đầu, mỉm cười. Vương Thiếu Hoàn định nói gì đó, ngoài cửa chợt vang lên một tràng thô lỗ, xen lẫn tiếng rên rỉ:“Con đĩ hèn hạ kia, nhất định ông sẽ không tha cho mày đâu!” Sau tràng rủa xả, gã đàn ông đó lại gào lên: “Bác sĩ đâu, sao bác sĩ còn chưa tới? Tưởng ông không có tiền phải không?” 
Chân Lãng tỏ vẻ áy náy, xin lỗi ông lão một tiếng, rồi bước ra ngoài. 
Người đàn ông nằm trên chiếc cáng đang ôm ngực, chửi mắng liên hồi khiến cho mấy cô y tá sợ hãi tránh xa. Gã đó hít sâu một hơi, chuẩn bị kêu gào lớn hơn thì bên cạnh chợt có một bàn tay đưa tới, ấn thẳng xuống chỗ đau trên ngực gã. 
“Ối!” Một nắm đấm dội tới, bị người ta nhẹ nhàng gạt qua một bên. Trên cặp mắt kính gọng vàng lóe lên một tia sáng kỳ dị, ánh mắt đằng sau cặp mắt kính nhìn gã đàn ông đó bằng vẻ hết sức lạnh lùng. 
“Mày làm gì đấy?” Gã đàn ông đó nổi điên, đứng bật dậy. “Ông đây bị mày ấn gãy cả xương rồi, muốn ăn đòn phải không?” 
Cho dù gã không đánh lại cái ả bạo lực kia, nhưng giải quyết cái tên ốm yếu trói gà không chặt này hẳn không thành vấn đề. 
“Nếu xương sườn của anh bị gãy, phần xương gãy rất có khả năng sẽ đâm vào phổi của anh, như thế anh sẽ không sống được quá nửa tiếng. Còn nếu phần xương gãy đâm vào động mạch của anh, anh sẽ không sống được quá mười lăm phút. Và nếu phần xương gãy đâm vào tim anh, anh sẽ không sống được quá một phút.” Chân Lãng đưa tay, nhìn chăm chú vào chiếc đồng hồ đeo tay. “Nếu muốn chết thì hãy cử động nhiều một chút, tôi sẽ tính thời gian cho anh.” 
Nắm đấm dừng lại giữa không trung, gã đàn ông đơ ra hệt như bức tượng được tạc từ gỗ,sắc mặt từ đỏ chuyển sang xanh, từ xanh chuyển thành tím, cuối cùng trắng bệch: “Tôi… tôi…” 
“Còn nữa…” Khóe miệng Chân Lãng hơi nhếch lên, thoáng mỉm cười. “Tôi là bác sĩ, anh đuổi tôi đi tức là từ chối điều trị, do đó bệnh viện không cần chịu trách nhiệm về vấn đề kéo dài thời gian, làm lỡ việc điều trị. Anh nhớ gọi điện nói với người nhà một tiếng, kẻo sau này kiện cáo ra tòa bị thua thì tốn kém lắm.” 
Tay gã cũng cứng đờ, như không thể co lại được: “Tôi… tôi nên làm thế nào đây?” 
Phía sau cặp mắt kính có một tia sáng lóe lên, Chân Lãng từ tốn nói: “Qua biểu hiện vừa rồi của anh khi hò hét, rất có thể anh thật sự đã gãy xương, có điều việc này cần phải kiểm tra kỹ càng hơn mới biết được.” 
Khuôn mặt thô kệch ấy như sắp khóc đến nơi, gã đàn ông lắp bắp hỏi: “Kiểm… kiểm tra cái gì?” 
“Việc này do anh quyết định thôi.” Chân Lãng liếc nhìn nắm đấm vẫn đang giơ cao đó, tỏ vẻ vô cùng nghiêm túc. “Nếu xương sườn thứ nhất hoặc thứ hai của anh bị gãy, xương quai xanh và xương bả vai rất có thể cũng sẽ gãy theo, phần xương gãy có khả năng đâm còn vào các cơ quan nội tạng hay mạch máu lớn trong lồng ngực gây ra tổn thương, ví dụ như làm rách phế quản,tổn thương trái tim hoặc não. Nếu là phần xương sườn phía dưới bị gãy, vậy thì có khả năng gây tổn thương cho các cơ quan nội tạng vùng bụng, đặc biệt là gan,lá lách, thậm chí cả thận. Anh nên hết sức cẩn thận, kẻo lại làm gãy cả xương sống và xương chậu, tốt nhất là đừng cử động đậy, nếu không các mảnh xương vụn có thể sẽ đâm vào đâu đó.” 
“Anh… anh đừng nói nữa…” Nắm đấm ở giữa không trung kia không ngừng run lẩy bẩy. “Tôi kiểm tra, tôi kiểm tra hết, anh viết phiếu kiểm tra cho tôi đi!” 
“Vậy anh hãy đi chụp X-quang trước, sau đó chụp cắt lớp não bộ, rồi siêu âm, chụp cộng hưởng từ. Để phòng ngừa tình huống không hay, nên xét nghiệm máu nữa!” 
Đang là tháng Tư, thời tiết không lạnh không nóng, nhưng chiếc áo mỏng duy nhất trên cơ thể người nào đó lại ướt đẫm mồ hôi, mồ hôi chảy dọc xuống hai gò má, sắc mặt trắng bệch chẳng còn giọt máu nào: “Tại sao lại phải xét nghiệm máu chứ?” 
“Tôi sợ anh đã xuất hiện hiện tượng chảy máu trong, nhỡ đến lúc làm phẫu thuật mà lại phải xét nghiệm máu thì không còn kịp nữa, chẳng bằng bây giờ đi xét nghiệm luôn, khi cứu mạng anh cũng phải nhanh hơn một chút.” 
“Được, vậy tôi đi ngay…”


Một gã đàn ông mồ hôi đầm đìa ngồi trên xe lăn được y tá đẩy đi như bay, nắm đấm vẫn giơ cao không dám buông xuống. Khi chiếc xe lăn lao vùn vụt vào trong thang máy, một chú nhóc đang mút ngón tay gần đó liền kéo áo mẹ, nói với giọng hết sức dễ thương: “Mẹ ơi, nhìn kìa, siêu nhân…” 
“Y tá…” Sau khi những cuộc kiểm tra, chụp chiếu kết thúc, xác nhận tính mạng của mình không có vấn đề gì, gã đàn ông đó mới dám buông cánh tay đã cứng đờ, mất hết cảm giác xuống, giũ nhẹ chiếc áo đã ướt đầm, hỏi: “Cho tôi hỏi một chút nhé, ở đây có phải có một bác sĩ tên là Chân Lãng không?” 
“Bác sĩ Chân ư?” Cô y tá chớp chớp hai hàng mi chân ruồi. “Anh muốn nói tới bác sĩ Chân đã kiểm tra cho anh lúc đầu phải không?” 
“Là người đó á?” Gã đàn ông mở tập giấy dày cộp trong tay, cuối cùng đã tìm thấy hai chữ rồng bay phượng múa ở khung đề nghị các hạng mục kiểm tra, lặng lẽ móc chiếc ví gần như chỉ còn lại cái vỏ ngoài, nhẹ nhàng hít vào một hơi, thở dài than vãn: “Nếu hai người bọn họ mà bắt tay hợp tác với nhau, một kẻ đánh người, một kẻ cứu người, thế thì thật đúng là còn hiểm độc hơn cả mà lúc này cái kẻ còn hiểm độc hơn cả Hoàng Thế Nhân, rõ ràng là một tuồng cướp bóc…” 
Mà lúc này cái kẻ còn hiểm độc hơn cả Hoàng Thế Nhân đó đang đứng bên cạnh cửa sổ phòng làm việc, trong ánh mát hiện lên nét cười vui vẻ. 
Phía bên kia con đường, một người bước thoăn thoắt ra ngoài cửa tiệm chụp hình, chỉ vài bước chân đã đi qua được dòng xe đông đúc, một tay bám vào hàng rào phân cách, nhẹ nhàng nhảy qua, bước vài bước tới cổng bệnh viện, sau đó biến mất. 
“Bác sĩ Chân!” Tiếng gõ cửa vọng vào. 
Khuôn mặt được trang điểm tinh tế, nụ cười nhã nhặn, mái tóc dài buông xõa qua vai, trên người không chỗ nào không phải là hàng hiệu, lúc này trông Vương Thiếu Hoàn trưởng thành và quyến rũ hơn: “Hai ngày nữa ông nội tôi sẽ mở tiệc tại nhà để chúc mừng việc sức khỏe hồi phục, hy vọng bác sĩ Chân có thể nể mặt tới tham dự!” 
Cô nói chuyện một cách lễ độ, cố che giấu vẻ thích thú trong mắt mình, chờ đợi phản ứng của Chân Lãng. Cô nhìn thấy trên bờ môi đầy sức hấp dẫn kia xuất hiện một nụ cười nhạt, rồi rạng rỡ hơn. Cô biết mà, không có ai là không muốn kết giao với một gia đình quyền thế như nhà cô, cũng không có ai lại từ chối lời mời của cô. 
Chân Lãng còn chưa kịp lên tiếng thì từ phía sau cô đột nhiên truyền tới một lực đẩy lớn, khiến cơ thể cô bị ép sát vào cánh cửa vừa mở ra, hai khối tròn tròn đẫy đà trước ngực lập tức từ đồi núi nhấp nhô biến thành ti vi màn hình phẳng. 
“Này!” Một bàn tay đập mạnh xuống chiếc bàn trước mặt Chân Lãng khiến mọi thứ trên bàn đều nảy lên, kế đó là một giọng nói khàn khàn không hề có vẻ khách sáo chút nào: “Tối nay anh đến chỗ tôi hay là tôi đến chỗ anh?” 
Cặp mắt kính được đẩy lên một chút, Chân Lãng điềm nhiên trả lời: “Nhà tôi lớn hơn một chút, đến nhà tôi đi!” 
“Được!” Giả Thược nắm chặt tay, đôi mắt to tròn lấp lánh. Ngoảnh đầu lại, nhìn thấy các cô y tá đứng chen chúc ngoài cửa, còn có cô gái đáng thương mặt dính chặt vào cánh cửa, bây giờ vẫn chưa thể gỡ ra, cô đột nhiên hé môi, nở một nụ cười vô cùng mờ ám, đặt ngón tay lên môi, ném về phía Chân Lãng một nụ hôn gió: “Tối nay anh nhớ rửa chỗ ấy cho sạch sẽ rồi chờ tôi đấy nhé!” 
Những tiếng hít hà đầy vẻ kinh ngạc đồng loạt vang lên, nhưng nụ cười bên khóe môi Chân Lãng thì chưa bao giờ tắt: “Đúng rồi, hôm nay nghe giọng cô rất gợi cảm,kêu lên ắt hẳn không tệ đâu.” 
Những tiếng hít hà lại vang lên. Giả Thược ném về phía các cô y tá một nụ hôn gió, rồi liếc mắt đưa tình vẻ cợt nhả, nỗi phiền muộn, bực dọc trong ngày cuối cùng đã hoàn toàn tan biến.

***

Tay phải xách chiếc túi đựng một lốc bia và rất nhiều loại đồ ăn vặt, sau lưng vác một cái bọc lớn, móc chìa khóa vào ngón trỏ bên tay trái, quay vòng vòng, ngâm nga một khúc hát vu vơ Giả Thược nhởn nha bước đi vẻ vô cùng đắc chí. 
Khu nhà ở cao cấp đúng là tốt thật, gấp bao nhiêu lần chỗ ở tồi tàn, rách nát của cô. Ở đây, nửa đêm không có tiếng kêu gào, rên rít, cũng không có tiếng hò hét, chửi mắng ồn ào, trong không khí phảng phất mùi cây cỏ, ánh đèn đủ sáng, không chói mắt, soi rọi con đường lát đá cuội. 
Trước khi đến đây cô đã mất công chạy qua bãi đỗ xe xem xét kỹ càng một lượt. Tại vị trí đỗ xe cố định, không nhìn thấy xe của gã đó đâu. Do đó, tâm trạng cô mới vui vẻ như vậy. 
Chẳng ai ngờ được ông bố năm xưa chỉ làm ăn nhỏ lẻ của Chân Lãng lại phát đạt nhanh đến thế, tốc độ giàu lên thậm chí không thua gì mức độ tăng giá của nhà đất. Vì thế mới xuất hiện tình trạng đối lập rõ nét hiện giờ, hai người bọn họ một người thì ở trong khu nhà cao cấp, một người thì ở trong khu nhà cao cấp, một người thì ở lại khu ổ chuột dành cho người nghèo. 
Có điều, bất kể thế nào cô cũng không chịu thừa nhận điều này. Từ nhỏ đến lớn bọn họ đều học chung một lớp, so kè với nhau từ thời tiểu học, trung học cơ sở rồi trung học phổ thông, sau đó chẳng hiểu sao lại học cùng một trường đại học. Bất hạnh thay, cả hai đều không muốn về quê, quyết phấn đấu ở lại thành phố xa xôi này. Năm đó, để tiện cho cuộc sống của họ, cha của Chân Lãng đã mua căn hộ này,nói là để họ ở cùng nhau, chăm sóc cho nhau, như thế người lớn cũng yên tâm hơn một chút 
Chiếc thang máy không ngừng lên cao. Giả Thược thở dài một hơi, buồn bực ngẩng đầu, trợn mắt. 
Quen biết gã đó lâu như vậy, hai người chưa từng nói được một câu tốt đẹp về nhau, tại sao cha mẹ hai nhà lại bắt bọn họ phải chăm lo cho nhau chứ? Chẳng lẽ không sợ bọn họ ở cùng nhau chưa đến ba ngày thì một người đã tức đến nổ phổi, người còn lại thì bị đánh cho bẹp gí hay sao? 
Đã hơn hai mươi năm rồi, tại sao cha mẹ hai nhà còn chưa chịu hiểu mọi chuyện cơ chứ? Hơn nữa, bọn họ đều đã trưởng thành. Những người trưởng thành hơn hai mươi tuổi, cho dù thật sự không ghét bỏ gì nhau, nhưng chẳng lẽ mấy ông bố bà mẹ đó lại không có suy nghĩ gì nhau, nhưng chẳng lẽ mấy ông bố bà mẹ đó lại không suy nghĩ gì về chuyện nam nữ ở chung hay sao? 
Từ lúc cô còn là một đứa trẻ ngây thơ, cho tới lúc là một thiếu nữ e ấp, sau đó tới tuổi trường thành, trong ký ức đều có bóng dáng của một kẻ phá đám bay qua, đeo bám lấy cô chẳng khác gì ma quỷ. Cô chẳng qua chỉ thơm hắn một cái, bóp hắn một chút, có cần phải đeo bám cô như thế hay không? 
Cô căm ghét hắn, coi khinh hắn, thù hận hắn. Mỗi lần tâm trạng không được tốt, chỉ cần nghĩ đến khuôn mặt hắn, cô lại muốn chạy ngay đến tòa nhà phía đối diện tẩn cho hắn một trận. Chỉ có những lúc ở trước mặt cha mẹ mình và cha mẹ Chân Lãng, cô không mới dám nổi điên. 
Nghĩ đến mẹ, người có thể cầm theo cây xẻng nấu ăn đuổi theo, chạy vòng quanh khu nhà tập thể hơn mười vòng mà vẫn không chịu bỏ cuộc, Giả Thược không kìm được,khẽ rùng mình, cảm thấy gáy lạnh buốt từng cơn. 
Nhưng nếu xét về khả năng đánh bại kẻ địch mà không cần dùng đến vũ lực, mẹ của Chân Lãng vẫn là giỏi nhất. Nghe nói cô Chân bị bệnh tim bẩm sinh, khi sinh Chân Lãng thiếu chút nữa đã không qua khỏi, được cả nhà họ Chân nâng niu như vật báu quốc gia. Ngay đến việc Chân Lãng cố gắng đạt được thành tựu như hiện giờ trong ngành y cũng là do sự chỉ đạo của cha, mục đích chính là để chăm sóc cho cơ thể của báu vật quốc gia trong nhà. 
Với một cơ thể yếu ớt như vậy, cô Chân không thể chịu được những cơn xúc động hay sợ hãi quá mạnh. Giả Thược thà bị mẹ đánh đến toét mông chứ cũng không muốn làm cô Chân giận dữ hay đau lòng chút nào. 
Đã thế, cô Chân lại như được tạo ra từ nước vậy, hai mắt chẳng khác gì hai miếng bọt biển, chỉ cần tác động nhẹ một chút thôi là nước mắt sẽ chảy thành hàng. Từ nhỏ, Giả Thược đã hiểu được một chân lý, nếu có ai làm cô Chân đau lòng, nhất định sẽ bị ba người lớn lần lượt dạy dỗ bằng roi vọt, kế đó phải ở trong nhà, đóng cửa suy nghĩ lỗi lầm một tháng, còn bị trừ tiền tiêu vặt, được tham gia bất cứ hoạt động vui chơi nào. 
Những quá khứ thảm thương hồi nhỏ khiến cô và Chân Lãng dù có ghét nhau thế nào cũng không dám biểu hiện ra mặt, cũng không dám bắt đối phương không được đến gần mình, bởi có ai lại muốn tự hại mình bao giờ. Nhưng cũng vì thế mà quan hệ giữa hai người mới trở nên kỳ lạ như bây giờ. 
Giả Thược tra chiếc chìa khóa đã lâu không dùng vào ổ khóa, khẽ vặn một cái, rồi lại nhìn đống đồ trên tay, cuối cùng không do dự đạp mạnh. Trên cánh cửa bóng loáng lập tức in một dấu giày thật to. 
Sau khi vào nhà, Giả Thược đá ngược cửa lại một cách nhẹ nhàng, đưa mắt nhìn sàn nhà sạch sẽ, hất đôi giày qua một bên, đi chân trần vào bếp. Quả nhiên, đúng như dự đoán của cô, trong tủ lạnh thứ gì cũng có, chỉ thiếu mỗi loại bia mà cô thích nhất. Sống với nhau nhiều năm như vậy, ít nhiều gì cô cũng hiểu một chút về cái gã đáng ghét kia. 
Nghiêm túc, cẩn trọng, nề nếp, không động vào bất cứ loại đồ ăn nhanh nào, cũng không uống rượu bia hay hút thuốc, lại ngủ sớm, dậy sớm, không có sở thích hay thói quen xấu. Trong suy nghĩ của cô, cuộc sống của một người như thế thật là quá vô vị.

Bước vào căn phòng dành cho mình, Giả Thược đưa tay miết thử lên mặt bàn, không có một hạt bụi, nhếch mép vẻ hài lòng. 
Mình quyết trả cho hắn một nửa tiền phí quản lý tài sản để hắn dọn dẹp căn phòng sạch sẽ, chờ mình thỉnh thoảng quay lại ở tạm cũng là đúng lẽ rồi, cô nghĩ. 
Giả Thược lấy hết quần áo trong bọc ra, nhét vào tủ quần áo. Sau khi trông đã có vẻ như ngày ngày mình đều ở đây, cô mới cười hài lòng, vừa ngâm nga hát vừa cầm theo bộ quần áo sạch, đi vào phòng tắm. 
Cô ngâm mình trong bồn tắm, cơn mệt mỏi trong ngày dần tan đi, tâm trạng vui vẻ. Còn lúc này Chân Lãng đang ngồi trong một quán cà phê vắng vẻ, nói chuyện với người bạn thân. 
Đồng hồ đã chỉ tám giờ ba mươi phút, cái thùng thuốc súng ấy chắc đến nhà mình rồi nhỉ? Chỉ hy vọng mấy căn phòng gọn gàng, ngăn nắp của mình không bị cô nàng hủy hoại quá nghiêm trọng, Chân Lãng thầm nghĩ. Trong đầu anh bất giác hiện lên hình ảnh Giả Thược đạp cửa, vứt giày lung tung và nghịch ngợm trong bồn tắm làm nước bắn tung tóe khắp nơi, rồi lại nghĩ xem không biết ngày mai có nên gọi người đến dọn dẹp một chút hay không. 
Lâm Tử Thần thấy Chân Lãng cứ cầm cốc cả phê mỉm cười, một hồi lâu không hề động đậy gì cả, bèn tặc lưỡi, lắc đầu: “Cậu đang nghĩ gì vậy? Vẻ mặt quái dị này đã xuất hiện được gần mười phút rồi, cứ thế này thì dễ bị hiểu lầm lắm đấy.” 
Chân Lãng đặt cốc cà phê xuống, khẽ búng ngón tay, điềm nhiên nói: “Chúng ta bị hiểu lầm cũng đâu phải là chuyện ngày một ngày hai, cho đến giờ vẫn còn đứng đầu bảng xếp hạng cặp đôi đồng tính nam đẹp nhất trong trường, cậu có muốn ôn lại sự vẻ vang ngày đó một chút không?” 
Lâm Tử Thần hơi rụt cổ lại, trong ánh mắt lộ rõ vẻ “xin tha cho kẻ hèn đây”: “Cô nàng yêu quái đó rốt cuộc có phải là con gái hay không vậy? Uống nhiều rượu như thế mà vẫn có thể lột sạch bọn mình rồi vứt lên giường chụp ảnh, sau đó tôi muốn báo thù mà lực bất tòng tâm, căn bản không phải là đối thủ…” 
Chân Lãng nở một nụ cười đầy ý vị, nhìn cậu bạn chí cốt: “Còn nhớ hồi đó có người tuyên bố là phải theo đuổi bằng được cô ta, nói là đã nhìn trúng cái tính cách ngang bướng của cô ta, cảm thấy so với những đứa con gái õng ẹo chẳng biết làm gì khác thì tốt hơn nhiều, bộ dạng lại không giống con gái lắm nên để ở nhà cũng yên tâm, không sợ bị kẻ khác nhòm ngó là lựa chọn tốt nhất để làm bà xã kiêm tri kỷ luôn đấy.” 
Lâm Tử Thần ngượng ngùng ho khan một tiếng, đưa tay lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán: “Tôi chỉ muốn kiếm một cô gái có khả năng tự lập thôi, đâu muốn cái loại bà xã chỉ cần vung tay một cái là có thể ném tôi ra xa hai mét, như thế thì sau này làm gì còn có chút tự tôn của đàn ông, lỡ sau này cô ấy không vui lại dùng việc đánh chồng để giải sầu thì đời tôi chẳng phải là chấm dứt luôn sao.” 
Nói đến đây, Lâm Tử Thần không kìm được, lắc đầu, thở ngắn than dài. 
Hồi đó, anh cảm thấy Giả Thược rất đặc biệt, hoàn toàn khác với những cô gái chỉ biết bàn tán về chuyện trang điểm hay mua quần áo bên cạnh mình, do đó cũng có chút rung động. Tiếc là, ngay trong lần gặp mặt đầu tiên, hành trình theo đuổi của anh đã bị đặt một dấu chấm hết. 

***

Lần đó, anh đã lên một kế hoạch kỹ càng, còn kéo cả người bạn chí cốt Chân Lãng tới giúp đỡ. Anh định tặng bánh ga tô sinh nhật cho Giả Thược, sau đó bày tỏ lòng ái mộ, cho là như thế nhất dịnh sẽ thành công. 
Chỉ tiếc rằng… Tối hôm đó, Giả Thược nhiệt tình kéo anh đi uống rượu, ban đầu là cạn từng chén một, cuối cùng thì tu cả chai. Để không bị mất mặt trước người trong lòng mình, anh quyết định liều một phen, kết quả là… 
Hôm sau khi tỉnh dậy, anh phát hiện mình và Chân Lãng đều bị lột sạch và vứt lên giường, còn ôm nhau một cách thân mật. Không chỉ thế, những bức hình “ân ái” của hai người còn bị phát tán lên trang web của trường, chỉ trong một ngày mà có hơn mười ngàn lượt đọc, hơn một ngàn lời bình luận. 
Trong những bức hình, anh ôm cổ, liếm vết bơ trên người Chân Lãng, còn hôn lên nụ hồng đỏ tươi trước ngực Chân Lãng nữa. Không sai, đúng là một nụ hồng đỏ tươi, mà nụ hồng đỏ tươi ấy còn rất quen thuộc với Lâm Tử Thần, đó chính là nụ hoa trên chiếc bánh ga tô được anh tự tay lựa chọn kỹ càng. 
Thế là cái tin hai chàng đẹp trai có tiếng trong khoa là một cặp đồng tính lan khắp trường, anh thiếu chút nữa đã tháo dây lưng, treo cổ tự tử. Nhưng Chân Lãng thì khác, anh chỉ hờ hững ngó qua một chút, không có phản ứng nào khác. 
Lâm Tử Thần tức điên lên, liền đi tìm Giả Thược để hỏi cho rõ nguyên nhân, nào ngờ còn chưa kịp mở miệng thì đã bị một cú ném qua vai của đối phương hạ gục. Sau đó, Giả Thược chỉ bỏ lại một câu rồi nghênh ngang bỏ đi, khiến anh đến bây giờ vẫn không sao quên được: “Ai bảo anh quen Chân Lãng.” 
Chỉ bởi vì quen Chân Lãng, lần rung động đầu đời của anh đã đi vào ngõ cụt; chỉ bởi vì quen Chân Lãng, danh tiếng của anh đã bị hủy hoại; chỉ bởi vì quen ChânLãng, đến giờ anh vẫn là trò cười cho bao người. Mà đó mới chỉ là quen biết thôi, rốt cuộc mối thù không đội trời chung nào đã khiến cô nàng yêu quái đó căm hận Chân Lãng đến mức ấy cơ chứ? 
“Còn nhắc đến chuyện hồi đó nữa sao?” Lâm Tử Thần cảm thấy lạnh sống lưng, hậm hực nói. “Cậu còn bị mất cả cô bạn gái hoa khôi nữa kìa, không thấy tiếc sao?” 
“Tiếc gì nào?” Chân Lãng không trả lời mà hỏi ngược lại. 
Là bạn bè với nhau đã tám năm, Lâm Tử Thần tất nhiên biết rõ Chân Lãng không muốn dây dưa đến vấn đề này nữa, nhưng cơn ấm ức đã chất chứa trong lòng bao năm, nếu không nói ra thì khó mà chịu được. 
“Cậu có thể cảm thấy không có bạn gái cũng không có gì là đáng tiếc, cậu có thể cảm thấy mất hết tiếng tăm cũng không có gì là đáng tiếc. Còn tôi thì sao? Bị gán ghép thành một đôi với cậu như vậy, tôi thấy oan ức quá đi!” Giọng của anh bất giác lớn hơn, thu hút sự chú ý của rất nhiều người bên cạnh, tất cả đều nhìn hai người bằng ánh mắt kỳ quái.
Lâm Tử Thần tức tối, trừng mắt nhìn Chân Lãng, nói nhỏ hơn: “Khi đó cậu có thể giải thích rằng đó chỉ là hiểu lầm, thậm chí có thể không giải thích, nhưng cậu đã có phản ứng gì nào? Không ngờ cậu lại nói là “ừ”, là “ừ”!” 
“Ừ.” Vẫn là câu trả lời đầy vẻ hờ hững ấy, Chân Lãng hơi cau mày. “Hôm nay cậu đến tìm tôi chỉ để nhắc lại nỗi uất ức tám năm trước đó sao?” 
Đột nhiên tỉnh táo trở lại, anh chàng đẹp trai vốn sắp nổi điên sau nháy mắt đã lấy lại vẻ bình tĩnh thường ngày: “Giáo sư có mở một bệnh viện thẩm mỹ, hy vọng khi rảnh rỗi chúng ta có thể tới đó giúp đỡ, tôi đến để hỏi ý kiến của cậu.” 
“Bệnh viện thẩm mỹ?” Chân Lãng cau mày lại, trầm ngâm nói. “Tôi là bác sĩ khoa Phẫu thuật lồng ngực.” 
“Nhưng cậu đã lấy được chứng chỉ rồi…” Lâm Tử Thần vạch trần ngay cái cớ của Chân Lãng, không chút nể nang. “Giáo sư là thầy hướng dẫn của chúng ta, về tình về lý đều không tiện từ chối.” 
Chân Lãng khẽ mỉm cười: “Không phải cậu đã quyết định rồi sao? Vậy thì còn hỏi tôi làm gì nữa. Việc này cứ gọi điện thông báo là được, sao còn phải hẹn gặp ở đây chứ?” 
Lâm Tử Thần bực mình, trợn mắt nói: “Đã hai tháng nay không gặp cậu rồi, cứ coi như là tôi nhớ cậu đi.” 
Vô số ánh mắt kỳ quái lại một lần nữa đổ dồn về phía họ. Lâm Tử Thần đột nhiên ngớ ra, đứng bật dậy, cúp đuôi chạy mất, dáng vẻ vô cùng thảm hại. 
*** 
Giả Thược đang vừa lắc mái tóc ướt sũng vừa dùng khăn bông lau người, chợt nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên ở phòng khách. Cô với cái áo, khoác lên người rồi chạy ra ngoài, nằm bò trên sofa, đưa tay với chiếc điện thoại. 
Chân Lãng vừa bước vào nhà, trước mặt liền xuất hiện hai cái chân thon dài khỏe khoắn và cặp mông cong vút nhô cao, dưới chiếc áo rộng thùng thình, mọi phong cảnh bên trong đều hiển hiện rõ ràng trước mắt anh. 
Giả Thược đang hoàn toàn tập trung nghe điện thoại, giọng nói to đến mức hơi chói tai ở đầu máy bên kia khiến cô mấy lần phải ngó xuống, mở loa ngoài xem có phải nó hỏng rồi không, không chú ý tới việc có người vừa bước vào nhà, đang đứng phía sau và nhìn cô bằng ánh mắt kỳ quái. 
“Này, con gái à, cha con bị đau tay, chắc phải hai ngày nữa mẹ mới đi được.” Phong cách của mẹ Giả Thược luôn là như vậy,thoáng cái đã thông báo xong xuôi mọi vấn đề, chuẩn bị gác máy. 
Giả Thược hơi ngẩn người, trước khi mẹ mình kịp gác máy, cô vội lên tiếng hỏi ngay: “Cha con bị đau tay thế nào vậy? Có nặng lắm không? Có cần phải đưa đến bệnh viện kiểm tra không?” 
“Không có gì đâu.” Giọng của mẹ Giả Thược chẳng có vẻ gì là căng thẳng. “Hôm qua ông ấy đánh mạt chược với người ta liền mười sáu ván, đánh lâu quá nên thành ra bị chuột rút.” 
Đánh mạt chược đến nỗi tay bị chuột rút ư? 
Giả Thược đang ăn một quả đào tiện tay vớ được trên chiếc bàn bên cạnh, nghe thấy thế liền không kìm được, hít sâu một hơi khiến cho hột đào bị kẹt lại trong cổ họng, phải loay hoay một lúc lâu mới nhổ ra được. 
Sau khi hít thở mấy hơi không khí trong lành, cô cố kìm nén để mình không giận dữ, gào lên: “Cha con đánh mạt chược đến nỗi tay bị chuột rút thì liên quan gì đến việc mẹ đến muộn hai ngày chứ?” 
“Bởi vì ngày mai ông ấy còn hẹn người ta đánh nữa, bây giờ mẹ đang đánh, còn ông ấy ngồi nhìn, khó khăn lắm mới có cơ hội như vậy, sao mẹ có thể bỏ lỡ được chứ?” Đầu máy bên kia vang lên tiếng giục ra bài, Giả Thược tay cầm điện thoại, chỉ kịp nghe thấy mấy câu nói lộn xộn: “Ngũ vạn[1], gọi điện thoại đường dài đắt lắm, mẹ gác máy nhé! Ái chà, tôi ăn rồi…” 
Tút… Tút… Tút… 
Ngẩn ngơ nhìn chiếc điện thoại, Giả Thược muốn khóc mà không ra nước mắt. 
Cô sớm đã qua cái tuổi suốt ngày làm nũng mẹ, hết lòng mong ngóng mẹ đến thăm nom rồi, có điều, cái lý do này thật đúng là… Chắc cô được nhặt về từ thùng rác thật rồi, làm gì có người mẹ nào lại thích bài mạt chược hơn cả con gái đã nửa năm không gặp cơ chứ? 
Cô nhắm chuẩn chiếc thùng rác, dùng một tư thế thật đẹp vứt hột đào đi. Trúng phóc! 
Cái gã Chân Lãng này thật biết hưởng thụ cuộc sống, ngay đến đào nhà hắn cũng ngon hơn đào mình mua. Trong lòng Giả Thược thầm rủa xả Chân Lãng, còn tay thì không hề khách sáo, chuẩn bị nhón một quả đào nữa. 
Đột nhiên, khóe mắt cô liếc thấy một bóng đen cao lớn. Cô không kịp suy nghĩ, chân đã lập tức đá ra theo phản xạ: “Là ai đó?” 
Đối phương dường như đã quen với cái kiểu phản ứng này của cô, ngay trong khoảnh khắc cô xoay người lại đã kịp né sang ngang hai bước, vừa khéo tránh được cú đá đó. 
Khi mũi bàn chân lướt qua chóp mũi người ta sát sạt, Giả Thược cũng nhận ra khuôn mặt kia là của ai, cái chân liền dừng lại ngay giữa không trung, cặp giò trắng muốt hợp thành một góc một trăm hai mươi độ: “Anh về sao không gõ cửa?” 
Chân Lãng nói, giọng thản nhiên: “Tôi về nhà tôi, tại sao lại phải gõ cửa?” 
“Ặc…” Giả Thược ngớ người, lúc này mới nhớ ra là mình đang ở trong nhà người ta. Cô làm điệu bộ chun mũi, hậm hực “hừ” một tiếng: “Vậy anh đứng sau lưng tôi làm gì? Muốn ăn đòn sao?” 
Chân Lãng hoàn toàn chẳng để tâm tới cái chân đầy vẻ uy hiếp đang ở ngay trước mặt, uể oải bỏ chiếc túi trong tay xuống, liếc qua chỗ mũi bàn chân cô, khóe miệng bất giác để lộ một nụ cười quái dị:“Cô dám để tôi gặp cô Giả trong bộ dạng mặt mũi bầm dập sao?” 
Giả Thược cố gắng hít thở vài hơi để lấy lại bình tĩnh, sau đó hậm hực thu chân về. Rồi cô ngồi đánh phịch một cái xuống chiếc sofa, đưa tay vớ lấy một quả đào trên bàn, ánh mắt lộ rõ vẻ hung dữ, dường như thứ sắp bỏ vào miệng chính là thịt của Chân Lãng vậy. 
Cô cảm thấy nụ cười mỉm của Chân Lãng quả thực vô cùng gai mắt, liền dứt khoát ngoảnh đầu sang hướng khác, chăm chú xem ti vi, nhưng toàn thân thì vẫn cứng nhắc, giữ cảnh giác cao độ, đây hoàn toàn là một loại phản ứng bản năng. 
Tiếng nước chảy rào rào vang lên trong phòng tắm, tới lúc này cô mới dần thả lỏng người, ngồi dựa lưng vào sofa, nhớ lại lời của mẹ vừa rồi. 
Việc mẹ đến muộn hai ngày quả thực khiến cô cảm thấy rất khó xử. Khi ra ngoài, cô đã thông báo cho chủ phòng đến sửa đường nước, bây giờ thì việc phải vác một đống đồ to đồ nhỏ trở về đã không còn là vấn đề mấu chốt nữa rồi, mà khó khăn lớn nhất là nếu cô trở về, rất có thể sẽ không cách nào tắm rửa hay đi vệ sinh được. Do đó, bất kể thế nào cô cũng chỉ có thể nín nhịn, dù sao ban ngày cô và hắn cũng không gặp nhau, buổi tối thì ai làm việc của người nấy, hai ngày chắc sẽ trôi qua rất nhanh thôi. 
Không biết tại sao, vừa nghĩ đến việc phải ở chung với gã khốn đó hai ngày, Giả Thược liền cảm thấy mình giống hệt con khỉ,trên người đầy chấy rận, cứ đứng ngồi không yên, liên tục phải vò đầu bứt tai. 
Cho dù là mấy hôm trước, khi bị trả thù vì ngăn cản bọn trộm ăn trộm ví của một cô gái, phải đối mặt với ba kẻ lăm lăm con dao sắc trong tay, cô cũng chẳng hề sợ hãi, thậm chí còn cảm thấy có chút hưng phấn. Nhưng khi nhìn thấy nụ cười đáng ghét đó của Chân Lãng, cô lập tức đặt bản thân vào trạng thái cảnh giác cao độ, cơ thể hệt như mũi tên đã lên dây cung, bất cứ lúc nào cũng có thể bay vụt đi. 
Cô có thể khẳng định, đó là một loại cảm giác nguy hiểm đến cực độ. Đặc biệt là ánh mắt của gã đó. Khi hắn nheo mắt,nhìn cô đăm đăm, cô cảm thấy dường như hắn đang tìm kiếm nhược điểm của mình rồi chuẩn bị tung một đòn trí mạng, khiến cô lần nào cũng chỉ muốn vung nắm đấm lên tẩn cho hắn một trận nhừ đòn. 
Nếu không có thói quen chạy trốn, vậy thì hãy dũng cảm đánh gục đối thủ. Đây chính là phương châm sống của cô. 
Nhưng huấn luyện viên đã nói rồi, một người từng được trải qua huấn luyện chuyên nghiệp như cô thì không thể tùy tiện ra tay với người khác, bởi vì mỗi cú ra đòn của cô đều có thể gây cho đối thủ sự tổn thương nặng nề.

Xưa nay, cô luôn hết sức kìm nén, duy chỉ có gã đó là có thể dễ dàng khiến cô nổi điên lên, thậm chí còn quên mất hắn chỉ là một người bình thường, một người thuộc loại mà cô tuyệt đối không được tùy tiện ra tay. 

Không thể giải tỏa cơn bực dọc bằng tay chân, vậy thì chỉ có thể dùng miệng thôi. 
Cô nhổ hạt đào trong miệng, đưa tay vềphía trước, khi chạm vào chiếc đĩa lạnh lẽo đó cô mới phát hiện trong đó chỉ còn lại quả đào cuối cùng, những quả khác đã chui vào bụng cô cả rồi. 
Màn hình ti vi bị che đi mất một nửa nhỏ, Giả Thược cảm thấy trước mắt tối sầm. Một bóng người cao lớn đang đứng trước mặt cô, hắn cúi xuống và đưa tay tới, mục tiêu cũng là quả đào duy nhất trong chiếc đĩa. 
Ánh sáng lập lòe từ chiếc ti vi chiếu lên một bên khuôn mặt hắn, những đường nét tuấn tú thoáng ẩn thoáng hiện, những giọt nước vương trên mái tóc trở nên long lanh dưới ánh sáng, lẳng lặng chảy, rơi xuống mu bàn tay cô. 
Trên người hắn thoang thoảng mùi sữa tắm, giống hệt thứ mùi trên người cô, điều này khiến cô cảm thấy không quen. 
Lại còn phải nói, có thể khác nhau đượcsao? Đều tắm một loại sữa tắm mà! 
Chiếc áo tắm rộng thùng thình bọc lấy cơ thể hắn, dường như vẫn còn hơi nước vờn quanh. Bên dưới chiếc cổ đầy gợi cảm là bộ ngực rắn chắc đầy nam tính, ẩn hiện đằng sau chiếc áo tắm kia, toát ra vẻ cám dỗ đến cùng cực. 
Suy nghĩ này chỉ thoáng qua một chút trong đầu Giả Thược, cô nhanh nhẹn rụt tay về, trong tay là quả đào cuối cùng kia, hướng về phía Chân Lãng, nở nụ cười đắc thắng. 
Những thứ trên người Chân Lãng có cái gì mà cô chưa từng được thấy đâu, chẳng qua chỉ là to hơn hồi nhỏ một chút thôi chứ gì? Muốn khiến cô phân tâm ư? Đừng hòng nhé! 
Chân Lãng thì chẳng hề có ý kiến gì, ngồi xuống chỗ cách cô xa nhất, hỏi với giọng nhã nhặn, điềm tĩnh như thường: “Cô thích hoa quả lần này sao?” 
Nhìn chiếc đĩa hoa quả đã bị mình tiêu diệt sạch sẽ, lại thấy thái độ không có gì để chê trách đó của đối phương, Giả Thược quả thực không cách nào nổi giận cho được, đành lầm bầm trả lời vẻ khó khăn: “Cũng không tồi.” 
Chân Lãng đã bỏ chiếc kính không độ xuống, đuôi mắt hơi xếch hiện rõ giữa không gian mờ mờ tỏ tỏ, trông anh bớt điềm tĩnh so với ban ngày, có vẻ uể oải của ban đêm: “Cô thích thì tốt.” 
Người ta đã tỏ thái độ thiện chí như thế,cô cũng nên khoan dung, độ lượng một chút mới phải. 
“Anh mua ở đâu thế? Ngày mai tôi cũng đi mua.” Cô lau lau quả đào, chuẩn bị bỏ vào miệng. 
“Mang về thôi.” Anh ngồi dựa lưng vàochiếc sofa. 
“Ấy chà!” Cô vứt quả đào lên cao rồi đón lấy. “Làm bác sĩ tốt thật đấy, ngày nào cũng có người tặng quà, phong bì tuy không thể nhận, nhưng mang ít hoa quả về thì cũng hay lắm!” 
“Không phải được tặng.” Chân Lãng mở cuốnsách trong tay, chẳng buồn ngẩng đầu. “Mấy hôm trước trong bệnh viện có người mắc bệnh ung thư, người đến thăm biếu ông ta rất nhiều giỏ hoa quả, cuối cùng ông ta không qua khỏi, đồ nhiều quá nên người nhà cũng không lấy, tôi tiện tay mang về một ít.” 
Bàn tay đang cầm quả đào chuẩn bị đưa lên miệng kia đột nhiên dừng lại, khuôn mặt Giả Thược cứng đờ, rồi cô ném thẳng quả đào về phía Chân Lãng: “Sao anh lại tham chút lợi vặt vãnh như thế chứ? Ngay đến… ngay đến đồ của người chết anh cũng dám mang về nhà mà không e ngại gì như vậy sao?” 
Chân Lãng đưa tay ra, dễ dàng đón lấy quả đào, thản nhiên đưa lên miệng cắn rộp một miếng: “À, tôi nhớ nhầm, hình như tôi mua ở siêu thị hôm qua.” 
“Anh!” Giả Thược tung người, bật dậy khỏi sofa, vung chân đá thẳng tới mặt Chân Lãng. “Rõ ràng là anh cố ý!” 
“Đừng đá vào mặt, mẹ cô sẽ nhìn thấy đấy.” Đối diện với cái chân đã đá tới ngay trước mặt, Chân Lãng vẫn tỏ ra bình tĩnh, dửng dưng cất tiếng cảnh báo. 
Mũi bàn chân Giả Thược lại một lần nữa dừng lại cách chóp mũi của Chân Lãng chỉ vài centimét. 
“Vừa rồi rõ ràng là anh cố ý!” Cô nghiến răng ken két, nhìn Chân Lãng vừa ăn đào vừa đọc sách một cách vui vẻ, khuôn mặt cô trở nên méo mó. “Có quỷ mới tin lời anh!” 
Chân Lãng bỏ hột đào đã được gặm sạch sẽ xuống, khóe miệng hơi nhếch lên tạo thành một đường cong tuyệt đẹp, bờ môi còn dính ít nước đào trông càng hấp dẫn: “Đừng tự hạ thấp mình như thế. Cô còn đáng sợ hơn quỷ nhiều, quỷ ít ra cũng có thể phân biệt được là quỷ đực hay quỷ cái, nhìn cô thì có biết là giống đực hay giống cái không?” 
Chân Lãng nhìn cô từ đầu xuống chân, lướt qua cặp cẳng chân thẳng tắp, nõn nà, cuối cùng mới tặc lưỡi: “Nhìn xa đồi núi trập trùng, tới gần mới tỏ một vùng phẳng phiu.” 
Giả Thược: “…” 
Bàn tay cô nắm chặt, chặt hơn nữa, nhữngđốt ngón tay phát ra tiếng lách cách như rang lạc. 
Dù sao mẹ cũng chưa đến, cùng lắm thì tẩncho hắn một trận rồi chuồn. 
Đúng lúc cô nổi giận đùng đùng, chuẩn bị bất chấp tất cả xông tới, Chân Lãng đột nhiên đứng dậy: “Đúng rồi, hai cái quần lót trong phòng tắm là của cô phải không? Dọn đi!” 
Cái đầu nóng máu của Giả Thược còn chưa kịp khôi phục lại tư duy bình thường, cô ngẩn ngơ trả lời: “Tôi vừa ra nghe điện thoại, quên không cất đi…” 
Không đúng, hắn ta vừa nói cái gì ấy nhỉ? 
Hái cái quần lót? 
Một cái bẩn, một cái sạch, đúng là hai cái không sai. 
Không đúng! 
Thời tiết đang độ cuối xuân, đầu hạ, làn gió đêm mát mẻ len qua cửa sổ thổi vào, khiến chiếc áo cô đang mặc tung bay phất phới, lại còn mơn trớn đôi chân đang tách ra tạo thành một góc vuông chín mươi độ. 
Lạnh ngắt… 
Cô vội vã hạ chân, cúi đầu, vén áo lên xem. Còn Chân Lãng ở phía đối diện thì đã thản nhiên rời khỏi tầm mắt của cô, đi thẳng về phía phòng mình. 
Khi cửa phòng Chân Lãng được đóng lại, từ phía phòng khách vang lên tiếng gào thét điên cuồng: “Chân Lãng, bà đây phải giết ngươi!” 
[1]. Tên một quân bài trong bộ bài mạt chược

0 nhận xét:

Post a Comment